Phàn An thay đổi thái độ h0àn toàn so với lúc ở hành lang, trên mặt chất đầy nụ cười, tɾong mắt tràn ngập vẻ hóng chuyện "Tình hình thế nào?"
Phạm Lương tựa lưng vào ghế "Tình hình là tình hình gì?"
Phàn An "Anh và bác sĩ Hứa ấy."
Phạm Lương thản nhiên "Không phải cậu vừa nhìn thấy rồi sao?"
Phàn An "Tôi thấy cái gì?"
Phạm Lương nhướn mày "Hai chúng tôi đang hẹn hò, cãi nhaụ.."
Phạm Lương đang tự nói, bị Phàn An đẩy một cái "Anh tưởng tôi là tên béo ú kia à, đừng có lấy mấy lời này ra lừa tôi."
Đối mặt với lời nói của Phàn An, Phạm Lương không lên tiếng.
Phàn An "Anh tưởng tôi là kẻ ngốc à?"
Phạm Lương trêu ghẹo "Hóa ra không phải à?"
Phàn An trừng mắt nhìn Phạm Lương, sau đó bình tĩnh lại, nhỏ giọng nói "Nhìn biểu cảm của anh và bác sĩ Hứa vừa rồi, tôi biết ngay hai người rấtxa cách, có cặp đôi nào lại như vậy đâụ.."
Hai người họ rấtxa cách sao?
Vậy cặp đôi thật sự thì như thế nào?
Anh chưa từng yêu đương.
Không rõ.
Phàn An vừa dứt lời, Phạm Lương ngồi thẳng dậy, hỏi Phàn An "Bây giờ cậu còn có ý với Hứa Dung không?"
Phàn An bĩu môi "Tôi có ý, người ta sẽ đồng ý chắc?"
Nói xong, Phàn An nháy mắt ra hiệu cho Phạm Lương "Nhưng mà, anh em thấy anh rấtcó cơ hội."
Phạm Lương "Hửm?"
Phàn An "Nhân cơ hội này, anh cứ giả làm bạn trai của bác sĩ Hứa, sau đó... giả thành thật."
Phạm Lương khẽ nhướn mày.
Giả thành thật.
Nghe có vẻ là một ý kiến hay.
Phạm Lương là người, tɾong một số trường hợp, thực sự khá là ngoài một đằng tɾong một nẻo, tɾong lòng nghĩ là ý kiến không tồi, ngoài miệng lại nói "Cậu thấy tôi là loại người lợi dụng͟͟ lúc người khác gặp khó khăn à?"
Phàn An nghe vậy, đánh giá anh từ trên xuống dưới, tỏ vẻ nghi ngờ sâu sắc "Chẳng lẽ anh không phải?"
Phạm Lương nói chắc nịch "Đương nhiên tôi không phải."
Phàn An "Ha ha, anh tự tin vào bản thân là được rồi."
Phạm Lương không lên tiếng.
Bên kia, Hứa Dung trở lại phòng bao ngồi xuống, nữ bác sĩ vừa nói chuyện với cô xích lại gần, thở dài thườn thượt, kéo tay áo cô nói "Cảnh sát đó còn the0 đuổi cô không?"
Hứa Dung lắc đầụ
Đối phương tặc lưỡi "Người đàn ông đẹp trai như vậy, sao cô lại từ chối?"
Hứa Dung "Không hợp."
Đối phương "Cô còn chưa hẹn hò, làm sao biết không hợp?"
Hứa Dung hít sâu một hơi, tay chạm vào cốc nước trước mặt, nghĩ đến lời tỏ tình vô tình hôm đó, lại nghĩ đến việc cô chặn anh, sau đó anh cũng không có bất kỳ hành động nào nữa, khẽ nói "Có lẽ anh ấy chỉ là nhất thời thấy mới mẻ, người như anh ấy, chắc chắn xung quanh không thiếu phụ nữ."
Hứa Dung là người đầu tiên "đóng quan tài định luận" cho Phạm Lương.
Đối phương nghe Hứa Dung nói, nhỏ giọng nói "Cô đó, chính là cả ngày nghĩ quá nhiềụ"
...
Bữa cơm này, Hứa Dung ăn không được yên ổn.
Vốn tưởng rằng cháu trai của chủ nhiệm sẽ từ bỏ ý định, ai ngờ, tɾong lúc mời rượu, hắn ta lại kiếm cớ đến gần cô, ra sức nịnh nọt.
"Bác sĩ Hứa, người phụ nữ xinh đẹp như cô, tìm một anh cảnh sát chẳng phải có chút thiệt thòi sao?"
"Bạn trai cô trông có vẻ hơi yếu đuối nhỉ."
"The0 tôi được biết, lương của bọn họ có phải rấtthấp không?"
"Nếu cô kết hôn với anh ta, với đồng lương ít ỏi đó của anh ta, sau này cô chẳng phải sẽ rấtvất vả sao."