Nói xong, tay của người đàn ông đặt lên vai Hứa Dung "Bác sĩ Hứa, nhân lúc hai người còn chưa kết hôn, cô hãy suy nghĩ kỹ càng, đôi khi không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài, mà còn phải xem xét bên tɾong..."
Hứa Dung "Sếp Triệu, tôi và bạn trai tình cảm rấttốt."
Người đàn ông "Cô không thể chỉ nghĩ cho bản thân, mà còn phải nghĩ cho cha mẹ, nghĩ cho thế hệ sau của cô nữa."
Hứa Dung mặt không biểu cảm "Xin lỗi, tôi là người khá ích kỷ, không muốn nghĩ xa như vậy."
Người đàn ông vỗ vai cô "Trẻ tuổi, đúng là luôn được ưu ái, có thể có nhiều lựa chọn, cứ từ từ chọn, không vội..."
Hứa Dung "..."
Người đàn ông nói xong, cụng ly với Hứa Dung rồi rời đi.
Người đàn ông vừa rời đi, nữ bác sĩ có quan hệ tốt với Hứa Dung liền xích lại gần, vẻ mặt đầy lo lắng "Hắn ta vẫn chưa từ bỏ ý đồ à?"
Hứa Dung "Không sao."
Đối phương "Còn cảnh sát kia thì sao? Có cần..."
Hứa Dung "Không làm phiền người ta nữa, tôi và đối phương cũng không thân thiết lắm."
Hứa Dung đã nghĩ đến việc rời đi trước, như vậy có thể tránh được rấtnhiều phiền phức.
Ai ngờ, cô còn chưa kịp rời đi, cửa phòng bao đã bị gõ từ bên ngoài, Phạm Lương xuấthiện ở cửa.
Phạm Lương chào hỏi mọi người trước, sau đó bước đến trước mặt Hứa Dung, cúi người ghé sát cô hỏi "Bây giờ về nhà không? Hay là...?"
Hứa Dung ngẩng đầu lên, hai người chạm mắt nhau, cô nín thở, tɾong lòng khẽ rung động.
Nữ bác sĩ ngồi bên cạnh thấy vậy, vội vàng thay Hứa Dung trả lời "Về, về, về, bác sĩ Hứa trông có vẻ đã uống nhiều rồi."
Vừa nói, đối phương vừa giục Hứa Dung đứng dậy.
Hứa Dung tối nay quả thật đã uống không ít, lúc này tuy chưa say, nhưng hành động cũng có phần chậm chạp.
Thấy cô chậm rãi đứng dậy, Phạm Lương một tay đỡ lấy cánh tay cô, tay kia cầm lấy túi xách trên ghế của cô.
Hứa Dung không nói gì nhìn anh, Phạm Lương rũ mắt xuống, đột nhiên dùng sức kéo ma͙nh, cô bất ngờ ngã vào lòng anh.
Hứa Dung "Phạm Lương."
Phạm Lương "Về nhà thôi."
Vài phút sau, hai người ra khỏi phòng bao, Phạm Lương đi đến quầy lễ tân thanh toán hóa đơn phòng bao của Hứa Dung.
Hứa Dung nhìn thấy, mấp máy môi nói "Lát nữa tôi sẽ chuyển tiền cho anh."
Phạm Lương "Không cần."
Hứa Dung "Chúng ta không thân không thích..."
Hứa Dung vẻ mặt kiên quyết, Phạm Lương thanh toán xong, quay đầu lại nhìn cô cười như không cười nói "Em không phải là bạn gái anh sao? Thanh toán cho bạn gái chẳng phải là chuyện đương nhiên à?"
Hứa Dung "..."
Cả hai người đều biết câu nói này có bao nhiêu phần là giả.
Nhưng mà, tɾong h0àn cảnh này, tɾong bầu không khí này, lời phủ nhận thật sự không thể nói ra.
Đợi đến khi ra khỏi khách sạn, Phạm Lương tìm người lái xe thuê, đưa hai người về nhà.
Trên đường đi, Hứa Dung vẫn luôn nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Phạm Lương ban đầu nhe0 mắt, sau đó mở mắt nhìn cô.
Đợi xe đến khu chung cư Hứa Dung ở, Hứa Dung cuối cùng cũng quay đầu lại "Phạm Lương."
Phạm Lương vẻ mặt thản nhiên, như thể người vừa "nhìn trộm" cả đường không phải là anh.
Phạm Lương duỗi chân "Em nói đi."
Hứa Dung nói "Tôi quét mã trả anh tiền bữa ăn vừa rồi."
Phạm Lương khẽ cười, dừng vài giây, lấy đïện thoại ra khỏi túi, mở mã QR WeChat đưa đến trước mặt cô "Thêm bạn bè với tôi rồi chuyển khoản."
Hứa Dung "..."