⬅ Trước Tiếp ➡
Chử Hành không nói gì, dưới lầu quả nhiên có một quán lẩu mới mở.
Song Kỳ thích những món ăn nóng hổi như thế này.
Chúng khiến cô cảm thấy vui vẻ và tràn đầy sức sống.
Một lúc sau, hai người tìm được một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, gọi món xong thì ngồi chờ đồ ăn.
Trong lúc đó, Chử Hành không nói gì, thỉnh thoảng lại xem đïện thoại.
Song Kỳ mím môi, nhìn anh rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, đoán chắc anh đang nhắn tin với bạn gái.
Khoảng bảy, tám phút sau, đồ ăn được mang lên đầy đủ, hai người bắt đầu ăn.
Đang ăn được nửa chừng, Chử Hành lên tiếng trước "Đời người sẽ gặp phải rấtnhiều chuyện, mất đi một người bạn, chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể tɾong số đó."
Lúc Chử Hành nói câu này, Song Kỳ vừa cho một viên thịt vào miệng, cắn nhẹ một cái, nước súp lan tỏa tɾong miệng.
Nghe Chử Hành nói vậy, Song Kỳ ngẩng đầu, đáp lại một cách ngập ngừng "Ừm."
Chử Hành nhìn cô, đưa cho cô một cốc nước giải khát "Tiếp the0 em định về huyện Trường Lạc hay là...?"
Song Kỳ ngước mắt lên "Tại sao em phải về huyện Trường Lạc?"
Chử Hành nói "Sắp tới Dung Thành sẽ không được yên ổn."
Song Kỳ nuốt viên thịt xuống, uống một ngụm nước "Còn có thể không yên ổn hơn bây giờ sao?"
Chử Hành khẳng định "Có thể."
Song Kỳ tặc lưỡi, sau đó lại cúi đầu "Em không đi, em mà đi, sư phụ em sẽ chỉ còn lại một mình."
Chử Hành "Không đâu, Mạt Mạt còn có đại sư huynh, còn có chúng tôi."
Song Kỳ bướng bỉnh "Không giống nhaụ"
Cô là đồ đệ.
Tô Mạt chỉ có hai đồ đệ.
Lý An đã phản bội Tô Mạt.
Nếu cô cũng rời đi, chẳng khác nào lâm trận bỏ chạy, Tô Mạt sẽ đau lòng biết bao.
Nhận thấy sự kiên quyết của Song Kỳ, Chử Hành không nói gì thêm, dùng đũa chung gắp thức ăn cho cô, sau bữa ăn còn gọi cho cô một phần tráng miệng.
Đợi đến khi Song Kỳ ăn no nê, tạm biệt Chử Hành rồi rời đi, trên đường về nhà cô nhắn tin cho Tô Mạt Sư phụ, cảm ơn chị, em yêu chị.
Tô Mạt ?
Song Kỳ Cảm ơn chị đã nhờ tam sư bá đưa em đi ăn.
Tô Mạt ??
Nhìn tin nhắn Tô Mạt gửi tới, Song Kỳ mới sực tỉnh, nhận ra điều gì đó.
Song Kỳ nhắn tin Không phải chị nhờ tam sư bá đưa em đi ăn ạ?
Tô Mạt Chắc là... vậy?
Song Kỳ Rốt cuộc là phải hay không phải?
Tô Mạt Chắc là phải?
Song Kỳ …
Trong khoảnh khắc này, Song Kỳ nghĩ rấtnhiều, sau đó liền gọi đïện thoại cho Chử Hành.
Chuông đïện thoại re0 một hồi, đầu dây bên kia bắt máy, giọng nói trầm thấp của Chử Hành vang lên "Sao thế?"
Song Kỳ mím môi, giọng điệu chắc chắn "Hoàn toàn không phải sư phụ em nhờ anh đến."
Đối diện với lời của Song Kỳ, Chử Hành không trả lời.
Một lúc sau, tɾong đïện thoại vang lên tiếng Chử Hành bật lửa châm thuốc.
Song Kỳ hít sâu một hơi "Chử Hành…"
Chử Hành "Đừng nghĩ nhiều, chỉ là nể mặt Mạt Mạt, lo lắng em xảy ra chuyện."
Song Kỳ "…"
Cho đến khi cúp máy, Song Kỳ không nói thêm một lời nào.
Tất nhiên, Chử Hành cũng không nói gì nhiềụ
Hai người gần như im lặng suốt, cuối cùng Chử Hành kiếm cớ cúp máy.
Lý do cũng rấtqua loa, nghe là biết đang lấp liếm.
Cúp đïện thoại, Song Kỳ nắm chặt đïện thoại, mím chặt môi.
Cô thừa nhận, cô vẫn rấtcó cảm tình với Chử Hành.
Đặc biệt là sau chuyện này.
Cô càng có cảm tình với Chử Hành hơn gấp bội.

⬅ Trước Tiếp ➡