Cô mím môi, suy nghĩ rấtlâu, cuối cùng vẫn gửi cho Chử Hành một tin nhắn Cảm ơn anh.
Tin nhắn được gửi đi, Chử Hành không trả lời, như đá chìm đáy biển.
…
Trong khoảng thời gian tiếp the0, Tô Mạt và Lam Thiến liên thủ, đâύ đá ác liệt với phe của Ân Trấn.
Song Kỳ thì ở bên cạnh giúp đỡ.
Cô cũng không làm gì nhiều, chủ yếu là diễn kịch, không để Ân Trấn nhìn ra sơ hở.
...
Kết quả của cuộc đâύ với Ân Trấn là Tô Mạt và Tần Thâm thắng, nhưng Chử Hành lại phải vào tù.
Bởi vì có quá nhiều vấn đề liên quan, cần phải có một người đứng ra, thì mới có thể vạch trần tội ác của Ân Trấn, vì vậy Chử Hành đã tự nguyện vào tù.
Biết tin Chử Hành vào tù, hôm đó Song Kỳ nhờ Tô Mạt giúp đỡ mà vào thăm tù.
Cô và Chử Hành ngồi đối diện nhau, không nói lời thừa thãi nào, lấy ra một hộp cơm lặng lẽ đẩy đến trước mặt anh.
"Món ăn em mới nghiên cứu gần đây, mùi vị cũng không tệ."
Song Kỳ nói xong, tim đập thình thịch nhìn về phía Chử Hành.
Cô nghĩ với tính cách của anh, chắc chắn anh sẽ lại nói một tràng đạo lý.
Ít nhất, cũng sẽ năm lần bảy lượt, nói rõ sự thật rằng anh không thích cô.
Nhưng cô không ngờ, Chử Hành không nói gì cả, nâng đôi tay bị còng đặt dưới bàn lên, mở hộp cơm cô đưa tới, sau đó vùi đầu nghiêm túc ăn.
Ăn được vài miếng, Chử Hành ngẩng đầu "Mùi vị không tệ."
Song Kỳ nghe vậy, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào "Thật ạ?"
Chử Hành hiếm khi cong khóe miệng, nở một nụ cười "Thật."
Nụ cười này của Chử Hành khiến Song Kỳ choáng váng.
Trong lòng Song Kỳ như có con nai chạy loạn, ánh mắt lảng tránh sang chỗ khác.
Trai đẹp hại người.
Cô chợt nhớ đến hai tháng trước, cô được Tô Mạt ủy thác đến bệnh viện thăm Chử Hành.
Hôm đó cô đã gặp Kha Phạm ở bệnh viện.
Chính là thanh mai trúc mã của Chử Hành mà Lý An nhắc tới.
Cô không nói với Lý An, thật ra cô đã gặp đối phương trước khi cô ấy nói rồi.
Nói thật, hai người rấtxứng đôi.
Nghĩ đến đây, cô lại nghĩ đến việc Chử Hành vì diễn kịch, mà tɾong hai tháng này đã thể hiện có cảm tình với cô.
Song Kỳ mím môi, vừa rồi còn tim đập chân run, bây giờ đã như rơi vào hầm băng.
Một lần, hai lần, ba lần, sao lần nào cô cũng không rút ra được bài học vậy chứ.
Đợi Chử Hành ăn xong, lúc này Song Kỳ đã h0àn toàn thu lại cảm xúc.
Khi hai người chạm mắt nhau, Chử Hành nhe0 mắt lại.
Song Kỳ không nhìn thẳng vào anh, vội vàng thu dọn đồ đạc trước mặt, vừa thu dọn vừa nói "Chúng ta coi như hết nợ, em biết hai tháng nay anh chỉ là diễn kịch cho Ân Trấn bọn họ xem, em, em cũng là…"
Chử Hành không lên tiếng.
Song Kỳ "Chúc anh sớm ra ngoài."
Chử Hành hơi ngả người ra sau, mặt không biểu cảm.
Song Kỳ ngẩng đầu nhìn anh một cái, không nói gì, xách đồ đạc đã thu dọn xong xoay người vội vã rời đi.
Đợi đến khi ra khỏi đồn cảnh sát, Song Kỳ hít sâu một hơi.
Tô Mạt đang đợi cô ở ven đường, thấy cô ra thì bấm còi.
Song Kỳ ngẩng đầu, mím môi, chầm chậm bước về phía cô ấy.
Thấy cô đi tới, Tô Mạt thò tay ra ngoài cửa sổ xe nhéo má cô "Sao trông ủ rũ thế?"