Song Kỳ cụp mắt xuống, mặc cho Tô Mạt nhéo, mấp máy môi nói "Em thấy kế hoạch kia của em vẫn là không nên thực hiện nữa."
Tô Mạt biết cô đang nói gì, nhưng vẫn cố tình hỏi, cười nói "Kế hoạch gì?"
Song Kỳ bĩu môi "Chính là kế hoạch chơi cho Chử Hành một vố."
Tô Mạt trêu chọc "Tại sao?"
Song Kỳ mím môi thành một đường thẳng, nghiêm túc nói "Em phải báo đáp ân tình một bữa cơm trước kia của anh ấy."
Lý do này của Song Kỳ, đến chó cũng không tin.
Tô Mạt cong môi cười, nhìn thấu nhưng không nói toạc ra "Không ngờ đấy, cô nhóc này cũng có lương tâm phết."
Song Kỳ ưỡn thẳng lưng, nhưng tɾong lòng lại thấy chột dạ "Đương nhiên rồi."
Tô Mạt trêu "Lên xe đi."
Tô Mạt vừa nói xong, Song Kỳ vòng qua đầu xe, ngoan ngoãn lên ghế phụ lái.
Trên đường về, Tô Mạt cười nói "Chị định rời khỏi Dung Thành."
Song Kỳ vốn đang chìm đắm tɾong tâm trạng còn chưa kịp yêu đã thất tình, nghe Tô Mạt nói vậy, mắt lập tức trợn tròn "Hả? Tại sao ạ?"
Tô Mạt dùng ngón tay thon dài trắng nõn gõ nhẹ lên vô lăng "Chị muốn rời xa Tần Thâm một thời gian."
Song Kỳ " "
Song Kỳ kinh ngạc đến mức không nói nên lời, Tô Mạt quay đầu nhìn cô một cái, cười nói "Sao thế? Bị dọa sợ rồi à?"
Tình hình của Tô Mạt, Song Kỳ đều biết, cô hít hít mũi "Sư phụ, bây giờ tɾong lòng chị có phải rấtkhó chịu không?"
Tô Mạt nhướng mày "Chị á? Em thấy chị giống người đang khó chịu sao?"
Song Kỳ "Không giống, nhưng em có thể cảm nhận được chị rấtkhó chịụ"
Tô Mạt khẽ cười.
Song Kỳ "Chị rấtyêu Tần Thâm, em biết."
Lúc này Tô Mạt không cười nổi nữa, nụ cười vừa rồi cứng đờ trên mặt.
Nhà của Song Kỳ là do Tô Mạt mua cho.
Xe dừng lại ở khu nhà Song Kỳ đang ở, Tô Mạt tắt máy.
Song Kỳ tạm biệt, đẩy cửa xuống xe, đi được vài bước thì lại quay trở lại "Sư phụ, Chử... tam sư bá sẽ có chuyện gì không?"
Tô Mạt chống khuỷu tay ra ngoài cửa sổ xe "Sẽ không có chuyện gì."
Song Kỳ "Bao lâu thì được thả ra ạ?"
Tô Mạt nói "Nhanh thì, mười ngày nửa tháng, chậm thì, một hai tháng gì đó, chị cũng không rõ lắm."
Song Kỳ "Ồ."
Tô Mạt trêu chọc "Lo lắng cho tam sư bá của em à?"
Song Kỳ phủ nhận ngay "Không có, em chỉ là tiện miệng hỏi thôi."
Tô Mạt "Ồ, ra là chỉ tiện miệng hỏi thôi à."
Song Kỳ "…"
Chử Hành ở tɾong đồn cảnh sát đúng một tháng.
Trong thời gian đó, thực ra có thể bảo lãnh, nhưng Chử Hành không làm vậy.
Thỉnh thoảng Tần Thâm và Lục Thương bọn họ sẽ đến thăm anh.
Song Kỳ nghe Nguyễn Huệ kể lại, Chử Hành bình tĩnh đến mức không giống như đang ở tɾong tù, mà giống như đang đi tu vậy.
"Tớ sống đến từng này tuổi, chưa từng thấy người nào bình tĩnh đến thế."
"Một chút cũng không hoảng loạn."
"Lần nào đến, anh ấy cũng đều ung dung như đã nắm chắc mọi thứ tɾong lòng bàn tay."
Lúc Nguyễn Huệ nói những lời này, Song Kỳ đang the0 Tô Mạt học các kỹ năng cơ bản.
Tô Mạt dạy rấttỉ mỉ, Song Kỳ học… thì tâm trí để đâu đâu…
Cô đã h0àn toàn mất tập trung khi nghe thấy Nguyễn Huệ nhắc đến hai chữ "Chử Hành", Tô Mạt nói gì, cô không nghe rõ một câu nào.
Tô Mạt đang giảng về kỹ thuật vẽ vàng, Nguyễn Huệ đột nhiên véo vào e0 thon của cô.