Câu nói "bà Chử" này của Chử Hành khiến cô tay chân luống cuống.
Cô biết lúc này mình nên nói gì đó, nhưng đầu óc cô trống rỗng, h0àn toàn không biết nên trả lời thế nào.
Hai người cứ như vậy nhìn nhaụ
Ước chừng khoảng nửa phút sau, Song Kỳ quay đầu đi tránh ánh mắt của Chử Hành, ấp úng nói "Em, anh, anh từ khi nào…"
Song Kỳ lắp bắp, nửa ngày không nói được trọn vẹn một câụ
Nhưng cho dù như vậy, Chử Hành vẫn hiểu cô muốn hỏi gì.
Chử Hành tiếp lời cô nói "Lần đầu tiên gặp mặt đã bị em thu hút."
Lần đầu tiên?
Song Kỳ tặc lưỡi, không kịp xấu hổ, quay lại nhìn Chử Hành.
Nhìn thấy vẻ kinh ngạc tɾong mắt Song Kỳ, Chử Hành đưa tay xoa tóc cô "Rất ngạc nhiên sao?"
Song Kỳ "Lần đầu tiên, nhưng, rõ ràng…"
Rõ ràng lần đầu tiên anh đối với cô rấtlạnh nhạt.
Đâu chỉ là lần đầu tiên.
Cho dù là trước đây khi đối mặt với sự the0 đuổi của cô, anh cũng biểu hiện rấtlạnh nhạt.
Chử Hành "Anh biết em đang nghĩ gì."
Song Kỳ "Em đang nghĩ gì?"
Chử Hành mấp máy môi mỏng nói "Em cảm thấy anh đang nói dối, bởi vì anh chưa từng biểu hiện ra thích em, hơn nữa còn hết lần này đến lần khác từ chối em."
Song Kỳ " "
Song Kỳ lúc này tɾong lòng Hóa ra anh còn biết
Chử Hành cười nhẹ "Anh đó không phải là đang từ chối em, là đang bóp chết những ảo tưởng không thực tế của bản thân."
Song Kỳ không hiểu những lời sâu xa như vậy.
Trong thế giới của cô, tình yêu rấtđơn thuần, yêu chính là yêu, không yêu chính là không yêụ
Không biết tại sao rõ ràng thích, lại còn phải bóp chết loại thích này.
May mà Chử Hành hiểu cô đủ rõ, giọng trầm trầm, tiếp tục giải thích cho cô "Trước em, không phải không có cô gái chủ động the0 đuổi anh, nhưng sau khi biết được một số tình hình của anh, liền lựa chọn từ bỏ."
Song Kỳ tò mò "Tình hình gì của anh?"
Chử Hành "Không cha không mẹ, một phần tiền kiếm được quyên góp cho cô nhi viện, bản thân lại… không quá hiểu chuyện yêu đương, không hiểu lãng mạn, cũng không hiểu chiều chuộng người khác…"
Chử Hành từng chữ một, nghiêm túc phân tích bản thân.
Song Kỳ nghe xong, không khỏi sờ mũi.
Chử Hành nói hai câu đầu cô ngược lại không quan tâm, nhưng mấy câu sau đó, cô rấtquan tâm.
Không hiểu chuyện yêu đương, không hiểu lãng mạn, không hiểu chiều chuộng người khác…
Song Kỳ vẻ mặt xoắn xuýt, Chử Hành ngay sau đó nói "Nhưng em đừng lo, anh có thể học."
Song Kỳ nghe vậy ngẩng đầu, tɾong mắt thoáng qua một tia sáng.
Chử Hành "Anh cố gắng học, có lẽ sẽ hơi chậm, nhưng anh đảm bảo, nhất định sẽ cố gắng."
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Chử Hành, khóe môi Song Kỳ không nhịn được cong lên.
Chử Hành hỏi "Có được không?"
Song Kỳ mím môi "Em… suy nghĩ đã."
Hạnh phúc đến quá đột ngột, cô có chút không biết làm sao.
Chử Hành nhướng mày, sau đó giọng nói có chút mất mát "Vậy à…"
Song Kỳ dễ bị lay động nhất, lập tức mềm lòng hỏi "Sao vậy?"
Chử Hành "Nhưng tối nay là đêm tân hôn của chúng ta, động phòng hoa chúc, em còn chưa chấp nhận anh, vậy chẳng phải tối nay sẽ lãng phí sao…"
Chử Hành nói rấtnghiêm túc, Song Kỳ nghe xong, mặt đỏ tai hồng.
…
Hai người cuối cùng cũng không xác định rõ ràng mối quan hệ.