Đợi đến khi Chử Hành thu dọn xong bát đũa, hai người lên lầu, Song Kỳ ngồi bên giường đứng ngồi không yên "Thời, thời gian không còn sớm nữa, hai chúng ta nghỉ ngơi thôi."
Chử Hành "Ừ."
Nghe thấy Chử Hành đáp lời, Song Kỳ vén một góc chăn lên, đột ngột nằm xuống, sau đó lại thò cánh tay như củ sen ra khỏi chăn, tắt đèn đầu giường.
Đèn đầu giường bên cô tắt, nhưng Chử Hành bên kia vẫn để lại một ngọn đèn vàng mờ.
Tối nay không giống như trước đây, vừa rồi nghe Chử Hành tỏ tình, tim Song Kỳ đập như sấm, cô giấu hơn nửa khuôn mặt tɾong chăn, chỉ để lại một đôi mắt ở bên ngoài, lén lút quan sát Chử Hành.
Chỉ thấy Chử Hành quay lưng về phía cô cởi đai áo ch0àng tắm, lại cởi áo ch0àng tắm xuống nửa tấc dưới xương bả vai…
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Song Kỳ hít sâu một hơi, rõ ràng nghe thấy tiếng mình nuốt nước bọt.
Vai rộng lưng hẹp, cơ bắp vừa phải.
Phải nói rằng, vóc dáng của Chử Hành thật sự rấtđẹp.
Song Kỳ đang lén nhìn đến mức mặt đỏ tai hồng, Chử Hành đứng bên giường đột nhiên quay đầu lại.
Ánh mắt của hai người đột ngột chạm nhaụ
Song Kỳ " "
Chử Hành "Bà Chử, em có ngại nếu anh… cởi áo ch0àng tắm ra ngủ không?"
Song Kỳ bị bắt quả tang, mặt đỏ đến mức sắp chảy máụ
Cô có ngại không?
Cô đương nhiên không ngại
Nhưng lời này cô cũng không thể nói thẳng ra.
Nếu không thì có vẻ cô không được đứng đắn cho lắm.
Đầu óc Song Kỳ hoạt động với tốc độ cao, hy vọng có thể sắp xếp được một số từ ngữ thanh tao thoát tục lại không mất đi chừng mực.
Nhưng nghĩ nửa ngày, một chút manh mối cũng không có.
Ngay khi cô mặt đầy vẻ buồn rầu, không biết nên trả lời thế nào, chiếc áo ch0àng tắm trên người Chử Hành đứng bên giường đột nhiên rơi xuống…
Song Kỳ " "
Trai đẹp mê hoặc lòng người
Ai nói "họa thủy" chỉ có thể là phụ nữ
Đàn ông nếu yêu nghiệt lên, còn gây họa cho nước cho dân hơn cả phụ nữ
Khi Chử Hành nghiêng người hôn tới, cả người Song Kỳ đều ngây ngốc.
Cô ngay cả mắt cũng quên nhắm lại, vẫn là Chử Hành đưa tay che mắt cô.
Chử Hành dụ dỗ cô, đòi hỏi từ cô, cuối cùng khàn giọng hỏi bên tai cô "Bà Chử, được không?"
Giọng nói của Chử Hành trầm thấp, cơ thể Song Kỳ không nhịn được run rẩy.
Được không?
Đầu óc Song Kỳ rối bời.
Tuy nhiên không đợi cô trả lời, Chử Hành bên này đã tiếp tục.
Từ từ tiến tới, đong đưa chập chờn, dần dần đi vào quỹ đạo.
…
Ngày hôm saụ
Song Kỳ vẫn còn đang ngủ, một nụ hôn rơi xuống trán cô.
Cô mơ mơ màng màng mở mắt, liền nhìn thấy khuôn mặt phóng đại của Chử Hành.
Song Kỳ tɾong lòng căng thẳng, nghĩ đến chuyện xảy ra tối qua giữa hai người, vừa xấu hổ, lại vừa đưa tay ôm lấy cổ Chử Hành.
Chử Hành hơi ngẩn ra, cong môi cười.
"Anh tưởng rằng, hôm nay em sẽ cảm thấy ngượng ngùng."
Song Kỳ kéo người xuống, vùi mặt vào cổ anh "Đúng là cảm thấy ngượng ngùng."
Nói xong, Song Kỳ hít hai hơi "Nhưng so với việc cảm thấy ngượng ngùng, em càng muốn để anh biết, em vẫn thích anh, hơn nữa còn thích hơn trước đây…"
Song Kỳ giọng nói ngượng ngùng mang the0 vài phần vui vẻ.
Chử Hành nghe xong, yết hầu chuyển động "Song Kỳ."