⬅ Trước Tiếp ➡
Song Kỳ "Chử Hành, em không hề cảm thấy những thứ mà anh để ý kia có gì đáng để ý cả, mỗi người sinh ra tɾong gia đình nào thì không có cách nào lựa chọn, còn về việc anh nói anh mỗi tháng đều gửi một phần tiền cho cô nhi viện, đây chẳng phải là vừa hay chứng minh anh là một người trọng tình cảm sao? Em cảm thấy rấttốt, chúng ta làm tɾong khả năng của mình, cũng không phải là anh rõ ràng không có năng lực, lại không biết tự lượng sức mình mà làm những chuyện này…"
Nói xong, Song Kỳ dừng lại một chút, nhỏ giọng nói "Nhưng anh phải học cách yêu đương thật tốt, em chưa từng yêu đương, em cảm thấy không yêu đương có chút thiệt thòi, cuộc đời không trọn vẹn."
Chử Hành "Được."
Song Kỳ "Chử Hành, anh thật lòng thích em, em không phải là lựa chọn sau khi cân nhắc lợi hại của anh đúng không?"
Chử Hành cười khẽ "Ngoài việc anh yêu em, em còn có điểm nào đáng để anh toan tính?"
Song Kỳ ngẩng đầu trừng anh, không hài lòng với câu nói này của anh, cắn một cái vào cằm anh.

Cuộc hôn nhân cưới trước yêu sau, cuộc sống sau khi kết hôn ngoài ke0 sơn gắn bó, còn có mâu thuẫn.
Ví dụ như thói quen sinh hoạt.
Chử Hành có chút sach sẽ, Song Kỳ sống tùy ý.
Vì chuyện này, hai người cũng đã cãi nhau mấy lần, lần nào cũng là Chử Hành thỏa hiệp.
Thỏa hiệp đến cuối cùng, Chử Hành cuối cùng cũng chấp nhận.
Cô bày bừa, vứt đồ lung tung, anh liền đi the0 sau mông cô dọn dẹp.
Anh không có ở nhà, liền nhờ người giúp việc giúp đỡ dọn dẹp.
Mấy lần sau, Chử Hành đột nhiên phát hiện Song Kỳ lại hiếm khi biết trả đồ về chỗ cũ, rác về đúng vị trí.
Tối hôm đó, Chử Hành ôm Song Kỳ hỏi nguyên nhân.
Song Kỳ ôm anh khẽ hừ "Anh thương em, em cũng thương anh."
Chử Hành "Vậy trước đây sao em không thương anh?"
Song Kỳ nói "Trước đây anh cũng không thương em, anh luôn uốn nắn em, hơn nữa còn không vui."
Chử Hành nghe vậy hiểu ra.
Thì ra là vậy.
Là cô nhóc này phải cảm nhận được sự cưng chiều, yêu thương trước, cô ấy mới chịu lùi bước.
Thói quen của anh là thói quen, thói quen của cô cũng là thói quen.
Anh vì yêu mà thỏa hiệp, cô hiển nhiên cũng sẽ vì yêu mà thỏa hiệp.

Ngày Song Kỳ sinh con, đúng vào cuối thụ
Lá cây ngả vàng, gió thổi qua, lá cây xoay tròn rơi xuống.
Thai đầu, hành hạ một ngày một đêm.
Chử Hành mấy lần yêu cầu bác sĩ mổ lấy thai, bác sĩ mấy lần từ chối anh.
"Vợ tôi đau không chịu nổi."
Bác sĩ là một người có tính tình rấttốt, bị anh ép đến phát cáu, mặt mày sa sầm nói "Anh rốt cuộc có hiểu hay không, có thể sinh thường thì cố gắng sinh thường, như vậy bất kể là đối với người lớn hay là đối với đứa trẻ đều tốt."
Chử Hành "Nhưng mà…"
Bác sĩ "Vợ anh bây giờ cổ tử cung đã mở bốn phân rồi, anh bây giờ lựa chọn mổ lấy thai, cô ấy chịu tội cả hai đường "
Chử Hành nhíu mày.
Bác sĩ "Nếu anh không thể ở bên cạnh, anh ra ngoài đi, đừng có thêm phiền."
Bác sĩ vẻ mặt khó chịu cộng thêm mất kiên nhẫn, Chử Hành nhíu mày nhìn Song Kỳ đang nằm trên giường sinh, tɾong mắt đều là đau lòng, hận không thể bản thân thay cô chịu đựng nỗi đau này.
Song Kỳ nhìn dáng vẻ này của anh, mấp máy môi "Hay là, anh ra ngoài đi…"
Chử Hành "Anh im lặng."


⬅ Trước Tiếp ➡