⬅ Trước Tiếp ➡
Song Kỳ sinh con, Chử Hành ở bên cạnh cả quá trình.
Trong khoảnh khắc đứa bé chào đời, Song Kỳ ngoài kiệt sức, cảm xúc vẫn ổn.
So với Song Kỳ, Chử Hành thân là một người đàn ông cao một mét tám mấy lại khóc không kìm được.
Bác sĩ đỡ đẻ xong, cảm xúc căng thẳng cũng hạ xuống, liếc nhìn Chử Hành một cái, không nhịn được trêu chọc "Không biết còn tưởng người sinh con là anh."
Chử Hành nắm chặt tay Song Kỳ nghẹn ngào, căn bản không trả lời bác sĩ, khàn giọng nói với Song Kỳ "Không sinh nữa, sau này chúng ta không sinh nữa."
Song Kỳ "Anh đừng khóc nữa, trông ngốc lắm, làm em nhớ đến Lục Thương…"
Lúc này, Lục Thương đang ở tɾong nhóm người thân bạn bè chờ đợi ở hành lang "Hắt xì Ai nhớ tôi vậy?"
Nguyễn Huệ nhướng mày "Còn có người nhớ anh sao?"
Tô Mạt "Là có người mắng anh thì có."
Tần Thâm "Nhìn thấu không nói toạc ra, hai người nể mặt cậu ta một chút."
Mục Xuyên xem náo nhiệt không chê chuyện lớn "Lão Tần, cậu cũng không bỏ qua cho cậu ta…"
Song Kỳ sinh một bé trai.
Một bé trai bụ bẫm, nặng̝ tận 4kg.
Cân nặng̝ này mà sinh thường, có thể tưởng tượng được Song Kỳ đã phải chịu bao nhiêu đau đớn.
Hai mẹ con từ phòng sinh ra, Nguyễn Huệ và Lam Thiến thay phiên nhau giúp bế em bé, Chử Hành toàn bộ quá trình đều vây quanh Song Kỳ.
Lúc thì hỏi có đói không, lúc thì hỏi có khát không.
Đến cả mẹ Song Kỳ cũng không nhìn nổi nữa, lên tiếng nói "Tiểu Chử, con có thể nhìn con trai con một cái không."
Lúc mẹ Song Kỳ nói chuyện, Chử Hành đang cho Song Kỳ uống nước, đầu cũng không ngẩng lên, trả lời "Con xem rồi, tướng mạo giống Kỳ Kỳ…"
Nói xong, dừng lại một chút, lại nhìn Song Kỳ trìu mến nói một câu "Đáng yêụ"
Mẹ Song Kỳ "…"
Những người khác có mặt "…"
Trong lúc nhất thời mọi người đều không phân biệt được, lời này của Chử Hành rốt cuộc là đang khen đứa bé, hay là đang khen Song Kỳ.

Thời gian một tháng, thoáng cái đã trôi qua.
Ngày tổ chức tiệc đầy tháng, mẹ Song Kỳ bế đứa bé, Song Kỳ ngồi bên giường uống canh gà.
Mẹ Song Kỳ liếc nhìn đứa bé tɾong lòng, lại nhìn Song Kỳ, không nhịn được cười "Con ở cữ tháng này béo lên không ít."
Song Kỳ nghe vậy, trợn tròn mắt, biểu thị sự bất mãn của mình.
Mẹ Song Kỳ "Xem ra Tiểu Chử chăm sóc con rấttốt."
Song Kỳ nghe xong, nghĩ đến điều gì đó, nắm chặt chiếc thìa tɾong tay "Thủ đoạn độc ác thật."
Mẹ Song Kỳ nghe không hiểu "Gì cơ?"
Song Kỳ "Hừ "
Sau một tiếng hừ nhẹ, Song Kỳ xỏ dép lê vội vàng xuống lầụ
Dưới lầu, khách khứa đông như mây.
Chử Hành đang bận rộn tiếp khách, nhìn thấy Song Kỳ, vội vàng đặt chén trà tɾong tay xuống, đứng dậy đi về phía trước "Sao lại xuống lầu rồi? Dưới lầu mở cửa sổ, anh bảo người giúp việc…"
Không đợi Chử Hành nói hết câu sau, Song Kỳ lên tiếng cắt ngang lời anh "Nói, có phải anh cố ý không?"
Chử Hành cau mày "Anh cố ý gì?"
Nhìn vẻ mặt vô tội của Chử Hành, tɾong mắt Song Kỳ hiện lên một tia mỉa mai "Còn không thừa nhận "
Chử Hành "Anh thừa nhận cái gì?"
Song Kỳ nói "Anh cố ý mỗi ngày cho em ăn ngon uống tốt, chính là muốn em béo đến mức không ai thèm, anh còn không thừa nhận "
Tiếng hét này của Song Kỳ âm lượng khá lớn, khiến không ít khách khứa tɾong phòng khách đều quay đầu lại.

⬅ Trước Tiếp ➡