⬅ Trước Tiếp ➡
Chử Hành không ngờ Song Kỳ nói đến chuyện này, một giây sau liền bật cười "Chỉ có chuyện này thôi sao?"
Song Kỳ "Đúng, chính là chuyện này, anh nhận không?"
Chử Hành "Lên lầu rồi nói."
Chử Hành không nói "nhận", cũng không nói "không nhận", ôm lấy vai Song Kỳ, vừa dỗ vừa ôm đưa người lên lầụ
Mẹ Song Kỳ đang trông em bé tɾong phòng ngủ chính, hai người đương nhiên không thể về phòng ngủ chính.
Cho nên Chử Hành đưa người đến phòng sách.
Song Kỳ tức giận phồng má, sau khi vào cửa lập tức đẩy Chử Hành ra, quay đầu lại nhìn anh giận dữ.
Thấy vậy, Chử Hành cong môi cười, hai tay đút túi quần bước về phía trước, cúi đầu cười, giống như một con sói đuôi lớn "Bị em phát hiện rồi sao?"
Song Kỳ "Anh thừa nhận rồi, là thật "
Chử Hành "Đúng "
Chử Hành thừa nhận quá nhanh chóng, ngược lại khiến Song Kỳ không biết phải làm sao.
Song Kỳ miệng há ra rồi khép lại, khép lại rồi há ra "Anh, anh…"
Chử Hành cúi người, đầu lại cúi thấp hơn "Rất tức giận sao?"
Song Kỳ "Chử Hành "
Chử Hành "Anh đây."
Nói xong, Chử Hành đưa tay ôm e0 Song Kỳ, kéo người vào lòng mình "Anh đã âm thầm lên kế hoạch lâu như thế, không ngờ lại bị em phát hiện nhanh như vậy…"
Song Kỳ " "
Chử Hành cười nhẹ "Anh chính là muốn nuôi em béo một chút, như vậy, em sẽ chỉ là của anh."
Khi Chử Hành nói chuyện, đôi môi mỏng luôn cong lên nụ cười, không biết thật giả.
Song Kỳ nhìn anh không chớp mắt.
Chử Hành nhướng mày "Sao? Chẳng lẽ em còn có ý nghĩ khác sao?"
Song Kỳ giận dữ "Em không có ý nghĩ khác cũng không thể béo, anh xem có cô gái nào thích béo không "
Chử Hành "Tại sao lại không thích?"
Song Kỳ "Béo thì không xinh đẹp "
Chử Hành "Béo thì không xinh đẹp? Ai định nghĩa vậy? "Đẹp" là mỗi người một vẻ, ai nói với em gầy mới là đẹp?"
Nói xong, Chử Hành cười hôn lên môi Song Kỳ, tɾong lúc day dứt triền miên nói "Thiển cận."
Song Kỳ bị hôn bất ngờ, giãy giụa tɾong lòng anh, dùng tay đẩy anh ra.
Chử Hành không hề lay động, ngược lại còn ôm người chặt hơn, một lúc lâu sau, bàn tay to khẽ nhéo lên gáy cô nói "Vợ à, tɾong mắt anh em vĩnh viễn là xinh đẹp nhất, hơn nữa, so với xinh đẹp, anh càng hy vọng em khỏe ma͙nh, sống lâu trăm tuổi…"
Song Kỳ mím môi không nói gì.
Chử Hành "Vợ à, anh yêu em."
Song Kỳ mím môi thành một đường thẳng, dưới ánh mắt thâm tình của Chử Hành, lại không thể không đáp lại gì đó, ngượng ngùng, lại không giấu được tình ý nói "Ai mà chẳng vậy, em cũng yêu anh."
Lần đầu tiên biết đối tượng liên hôn là Tưởng Thương, Lam Thiến lỡ tay làm rơi con tỳ hưu uống trà của ông nội Lam.
Con tỳ hưu này, ông nội Lam đã nuôi một thời gian dài.
Chất liệu đất tử sa, rơi xuống đất không thể nói là vỡ tan tành, nhưng cũng bị nứt một đường.
"Ông nội, xin lỗi."
Nghe thấy tiếng động, Lam Thiến h0àn hồn xin lỗi.
So với Lam Thiến, ông nội Lam bình tĩnh hơn nhiều, vẫy tay gọi người giúp việc đến dọn dẹp đống hỗn độn trên mặt đất, cười nghịch quân cờ tɾong tay "Nếu cháu không vừa mắt cậu nhóc nhà họ Tưởng kia, cháu cứ nói thẳng với ông, ông sẽ đi từ chối bọn họ."
Lam Thiến mím môi không lên tiếng.
Ông nội Lam "Cậu nhóc đó tɾong số những người cùng lứa tuổi với các cháu, có thể coi là người xuấtsắc."
Lam Thiến "Cháu biết."

⬅ Trước Tiếp ➡