Ông nội Lam đặt quân cờ xuống, ăn con mã của Lam Thiến "Cháu là lo lắng cho mối tình đầu của cậu ta?"
Lam Thiến ngẩng đầu, thành thật nói "Có một chút."
Ông nội Lam nhìn Lam Thiến một cái, cười không để ý lắm "Một người phụ nữ chỉ có thân phận, không có bối cảnh, không cần phải để tɾong lòng, chỉ cần Tưởng Thương không ngốc, nó sẽ biết mình nên lựa chọn như thế nào."
Lam Thiến "Cháu không muốn xen vào tình cảm của người khác làm người thứ ba."
Ông nội Lam "Cháu coi ông là người thế nào?"
Nghe ra ý ngoài lời của ông nội Lam, Lam Thiến "Ý của ông là?"
Ông nội Lam "Hai đứa chúng nó đã chia tay rồi."
Lam Thiến "Chia tay rồi sao?"
Tuần trước cô còn gặp hai người ở một trung tâm thương mại.
Lúc đó cô và Tưởng Thương chào hỏi đơn giản, cô gái kia khoác tay Tưởng Thương mỉm cười với cô, nụ cười nhẹ nhàng, quyến rũ đến tận xương tủy.
Tưởng Thương lúc đó còn thân mật xoa đầu đối phương, tɾong mắt tràn đầy cưng chiềụ
Sao lại chia tay một cách êm đẹp như vậy?
Lam Thiến mím môi, tɾong lòng tràn đầy nghi vấn.
Nhìn ra sự tò mò của cô, ông nội Lam lên tiếng "Nghe nói, là người nhà họ Tưởng không chấp nhận cô gái đó."
Lam Thiến "Tưởng Thương thì sao? Anh ấy đồng ý sao?"
Ông nội Lam "Nhà họ Tưởng từ trước đến nay đều là ông cụ Tưởng quyết định."
Lam Thiến "Cháu hiểu rồi."
Ông nội Lam "Vậy, ý của cháu là gì?"
Lam Thiến cúi đầu chơi cờ, hạ quân cờ nhanh chóng "Vậy thì gặp mặt xem sao."
…
Ngày Lam Thiến và Tưởng Thương gặp mặt, Tưởng Thương đến muộn nửa tiếng.
Hai người hẹn nhau ở phòng riêng của một nhà hàng tư nhân.
Tưởng Thương đẩy cửa bước vào, phong trần mệt mỏi, trông có vẻ hơi tiều tụy.
"Sếp Lam."
Lam Thiến đứng dậy mỉm cười "Sếp Tưởng."
Hai người xưng hô khách sáo, thái độ cũng xa cách có chừng mực.
Không giống như đến xem mắt, ngược lại giống như đến để bàn bạc hợp tác dự án nào đó.
Lam Thiến nói xong, Tưởng Thương vừa cởi áo khoác vest vừa nói "Đã gọi món chưa?"
Lam Thiến trả lời "Gọi xong rồi, sếp Tưởng có thể gọi thêm vài món, xem thích ăn gì."
Tưởng Thương "Không cần đâu, tôi không kén ăn."
Hai người đối thoại nhạt nhẽo như nước lã, đừng nói đến mờ ám, ngay cả một chút gợn sóng mờ ám cũng không có.
Lam Thiến nhìn anh ngồi xuống, tɾong nháy mắt nhớ lại mấy lần trước nhìn thấy anh và bạn gái ở cùng nhaụ
Trong lòng anh tràn ngập hình bóng đối phương, tình yêu tɾong mắt căn bản không giấu được.
So với đối phương, hai người họ…
Nghĩ đến điều gì đó, Lam Thiến cười nhẹ tự giễụ
May mà Lam Thiến đã sớm chuẩn bị tâm lý, ăn cơm nói chuyện, mọi thứ vẫn tiếp tục tiến hành một cách có trật tự.
Bữa ăn tiến hành được một nửa, Lam Thiến nhấp một ngụm nước trái cây trước mặt hỏi "Sếp Tưởng và cô Tô đã chia tay rồi sao?"
Tô Mạt.
Cô nhớ đối phương là tên này.
Một người phụ nữ rấtxuấtsắc.
Thợ sơn mài nổi tiếng tɾong giới.
Nhắc đến Tô Mạt, bàn tay cầm đũa của Tưởng Thương rõ ràng siết chặt.
Hành động nhỏ nhặt này Lam Thiến đã nhìn ra.
Rất rõ ràng, Tưởng Thương vẫn chưa quên được đối phương.
Lam Thiến cụp mắt xuống, giả vờ không nhìn thấy.
Một lúc lâu sau, Tưởng Thương trả lời "Ừ, chia tay rồi."
Nói xong, Tưởng Thương lại bổ sung thêm một câu "Nguyên nhân chia tay là do tôi, nguyên nhân gia đình, hy vọng tôi… liên hôn…"