"Haizz, không có đứa nào khiến dì bớt lo, chú Tề các con còn nhớ không? Con trai chú ấy, vừa mới tốt nghiệp đại học, năm nay mới hơn hai mươi tuổi, người ta tuần trước đã kết hôn rồi."
"Không chỉ kết hôn, nghe nói đối phương còn mang thai."
"Song hỷ lâm môn."
"Không giống như một số người, đã hơn ba mươi tuổi rồi, ngay cả bạn gái cũng không có."
"Ở bên ngoài khoe khoang mình đa tình, thực ra là một con chó độc thân."
Một số người này, tất nhiên là chỉ Mục Xuyên.
Mục Xuyên vốn dĩ đang cúi đầu chơi đïện thoại, nghe thấy lời mẹ Mục nói ngẩng đầu "Mẹ, mẹ nói chuyện thì nói chuyện, sao còn công kích cá nhân?"
Mẹ Mục "Mẹ nói con sao?"
Mục Xuyên "Chỉ thiếu điều cầm chứng minh thư của con lên đọc số thôi, còn chưa nói con sao?"
Mẹ Mục "Được rồi, mẹ thừa nhận, mẹ chính là đang nói con, bình thường mẹ ngay cả bóng dáng con cũng không thấy được, hôm nay vừa hay gặp được, nói đi, con định khi nào mang về cho mẹ một cô con dâụ"
Mẹ Mục nói xong, nhìn chằm chằm Mục Xuyên không chớp mắt.
Mục Xuyên xoay đïện thoại tɾong tay, cười khẩy một tiếng nói "Không có hứng thú."
Nói xong, đứng dậy lên lầụ
Mục Xuyên tuy đứng dậy trốn để được yên tĩnh, nhưng mẹ Mục lại không định bỏ qua cho anh như vậy, nhìn bóng lưng anh tiếp tục lải nhải "Năm sau nếu con còn không mang về cho mẹ một cô con dâu, xem con còn mặt mũi nào mà về nhà nữa không..."
Mục Xuyên không quay đầu lại, bước chân nhanh hơn.
...
Mục Xuyên vừa đi, tɾong phòng khách chỉ còn lại mẹ Mục và Bối Thiến.
Bối Thiến biết vừa rồi mẹ Mục nhất định đã nghe được cuộc đối thoại của hai người, nghiêng người cầm ấm trà bạch ngọc trên bàn trà lên, rót trà cho mẹ Mục.
"Dì."
Mẹ Mục cười nói, không hề có vẻ bề trên, nhỏ giọng nói "Nếu sau này thằng nhóc thối Mục Xuyên kia cưới được một người vợ ngoan ngoãn như con thì tốt rồi."
Bối Thiến "..."
Mẹ Mục tiếp tục bày tỏ "Con biết đấy, dì vẫn luôn rấtthích con."
Bối Thiến "Con biết."
Mẹ Mục trên mặt ý cười càng sâu "Con yên tâm, dì không có ý bắt buộc hai đứa phải thành đôi, dì chỉ là..."
Mẹ Mục nói được một nửa, Bối Thiến nhếch môi "Dì, con thích Mục Xuyên."
Bối Thiến giọng nói rấtkhẽ.
Nhưng cô và mẹ Mục khoảng cách gần, mẹ Mục lại tai thính mắt tinh, nghe rõ ràng.
Chỉ thấy mẹ Mục mắt sáng lên "Thật sao?"
Mẹ Mục vui mừng ra mặt, nhưng tɾong lòng kỳ thực không bất ngờ.
Khi Bối Thiến từ Kinh Đô trở về, mẹ Mục đã đoán được vài phần.
Một cô gái ở Kinh Đô phát triển tốt đẹp, đột nhiên vào lúc sự nghiệp đang đỉnh cao rời khỏi nơi đó, trở về nơi đã từng mang đến cho cô nhiều đau khổ nhất.
Khả năng duy nhất, chính là nơi này có người khiến cô cảm thấy ấm áp.
Chỉ là sau đó Bối Thiến vẫn luôn biểu hiện rấtxa cách với Mục Xuyên, điều này khiến mẹ Mục có lúc hoài nghi suy đoán của mình.
Bây giờ nghe thấy Bối Thiến nói, trái tim tre0 lơ lửng của mẹ Mục cuối cùng cũng hạ xuống.
Không có người mẹ nào không hy vọng con cái của mình tốt.
Mục Xuyên thích Bối Thiến, mẹ Mục đều nhìn thấy rõ.
Bây giờ biết được Bối Thiến cũng thích Mục Xuyên, tɾong lòng bà không biết vui mừng đến mức nào.
Mẹ Mục trên mặt đều là ý cười, vừa định hỏi Bối Thiến gì đó, Bối Thiến dẫn đầu lên tiếng, chặn lại lời bà muốn nói.