Chương 16
nhìn tình cờ mà thôi.
Dưới bầu trời xanh lam khiến người ta thư thái kia, Vưu Liên Thành mới muộn màng hiểu được, hóa ra có một số chân tình chẳng qua là chỉ do một cái nhìn tình cờ, mà bản thân cậu cũng vì nhìn cô quá nhiều lần nên trở thành luân hãm.
Thế nhưng năm ấy, cô đã không còn ở bên cạnh cậu nữa rồi.
Năm Mộ Mai mười sáu tuổi có vài sự việc kiến khiến cô rất khó quên, bởi vì ấn tượng nó để lại quá mãnh liệt.
Chuyện đầu tiên xảy ra ở bên bờ biển Cannes nổi tiếng của Pháp, con gái của ông trùm sắt thép người Thụy Điển và cũng chính là bạn của Vưu Liên Thành đã bắt cô quỳ xuống lau đi vệt kem dính lên chân cô nàng.
Bởi vì tiểu thư Tess nhà Vưu Liên Thành đã làm hại cô ta đánh rơi kem vào bộ móng vừa được vẽ cờ cướp biển, khiến chúng trở nên xấu xí.
Thật ra thì ngay cả Mộ Mai cũng không biết tại sao lại trở thành tội đồ làm hại cô ta nữa.
Lúc đó quý cô Thụy Điển này cứ mải chơi đùa với bạn trai cô ta trên bờ cát, mà cô thì chỉ trùng hợp đứng ở bên cây cột bị cô ta đụng phải thôi.
Sau đó, Vưu Liên Thành đưa cho Mộ Mai tấm khăn giấy, lúc Mộ Mai cúi người xuống, cô gái Thụy Điển kia hờ hững nói “Tốt nhất là cô quỳ xuống lau thì hơn, thợ làm móng kia rất khó hẹn được, tối nay tôi định mang giày sandal để khoe bộ móng chân này đấy.” Mộ Mai nhìn sang Vưu Liên Thành, cậu đang hí hửng bàn với đám bạn mình về việc lướt sóng, hoàn toàn không nghe thấy.
Thế là Mộ Mai đành nhịn nhục quỳ xuống lau, vì ba của cô tiểu thư Thụy Điển này là bạn làm ăn với Vưu gia, mỏ thiếc Vưu Lăng Vân khai thác chính là nguồn cung để ba cô nàng sản xuất.
Chuyện thứ hai là từ Cannes trở về.
Bởi vì Mộ Mai nghĩ màu đen bắt nắng sẽ dễ dàng đổ mồ hôi hơn nên tự chủ trương đổi bộ đồng phục tennis của Vưu Liên Thành sang màu sáng.
Hôm ấy diễn ra trận thi đấu của Vưu Liên Thành và vị thiếu gia cùng tuổi, con của một thành viên nội các cao cấp tại dinh thự họ Vưụ Cuối cùng, trong cái nhìn soi mói của mẹ mình, cậu thiếu gia kia càng đánh càng hăng, kết quả đã thắng Vưu Liên Thành với tỷ số sít sao.
Lúc xe của mấy phu nhân của thành viên nội các cao cấp rời đi, Vưu Liên Thành mới vừa còn cười vô cùng lễ phép đã lập tức quay phắt lại lấy vợt tennis ném vào người Mộ Mai.
"Biết tại sao tôi thua không?
Là vì cô tự ý đổi đồng phục tennis mà nội các phu nhân đặc biệt thiết kế cho tôi, nên tôi đành chịu thua để khiến bà ấy vui vẻ đấy.
Làm ơn đi, trước khi cô làm gì cũng phải dùng đầu óc hộ tôi một cái." Cậu bé còn thấp hơn Mộ Mai nửa cái đầu đã chỉ thẳng vào mặt Mộ Mai và nói như thế.
Hôm sau là chủ nhật, Mộ Mai mang theo vết vợt tennis bầm tím trên mặt về nhà, và vô tình gặp phải Triệu Cẩm Thư ở trong khu phố.
Triệu Cẩm Thư cao hơn Mộ Mai rất nhiều đã chặn cô lại, không hề gọi cô là Tiểu Cửu hay cợt nhả như ngày thường.
Anh khom người xuống, nhìn Mộ Mai thật kỹ.
Sau đó tức tối gặn hỏi “Tên khốn nào đã làm mặt Mộ Mai nhà chúng ta biến thành thế này?
Tại sao thằng khốn ấy nỡ lòng hủy hoại gương mặt xinh đẹp nhường này kia chứ.” Nước