Đúng là trước kia Manh Manh ra mắt không lâu, không biết cơ duyên ở đâu mà được đóng vai nữ chính, mọi người đều cảm thấy cô ấy bối cảnh đằng sau nên không dám đắc tội, sau này mọi người có tìm hiểu sâu hơn những cũng không có tin tức gì.
Tin đồn vẫn chỉ là tin đồn, không ai có bằng chứng xác thực.
Bởi vì không được xác thực, cho nên có mấy người không sợ chết, khıêu khích cô ấy, gây khó dễ.
Bắc Bắc nghe Triệu Manh Manh nói chuyện của Trần Lam, bất tri bất giác xem nhẹ Chu Thịnh.
Hai người ghé đầu vào nhau nói chuyện không ngừng.
Ngô Mân thấy sắc mặt Chu Thịnh ngày ngày càng đen, khẽ cười “Chu tổng đến đây uống ly rượu nào.”
Chu Thịnh nhấc mí mắt nhìn cậu ta, cầm ly rượu lên uống một hơi hết sạch.
Không lâu sau đồ ăn được mang lên, tuy rằng bọn họ mới tụ tập với nhau hai lần, nhưng cũng không thấy cảm thấy xa lạ, ngược lại rất tự nhiên.
Nguyên buổi tối, Bắc Bắc cảm thấy rất thoải mái.
Bạn bè và chồng đều ở bên cạnh cô, ăn cơm nói chuyện rất vui vẻ.
Ăn xong, Triệu Manh Manh hẹn Bắc Bắc sáng mai đi dạo phố mua chút đồ cho chuyến đi, dù sao buổi tối hôm đó mới bay, buổi chiều đến là được.
Bắc Bắc đồng ý, rồi tạm biệt Triệu Manh Manh.
“Rốt cuộc cũng để ý đến anh.”
Bắc Bắc đối với giọng điệu ai oán của Chu Thịnh dở khóc dở cười “Em vẫn luôn để ý anh mà.”
Chu Thinh hừ lạnh, nắm tay Bắc Bắc thật chặt “Tối nay em đều nói chuyện với Triệu Manh Manh.”
Bắc Bắc không nói gì, cô cũng không có phủ nhận chuyện này, chủ yếu là lo lắng cho buổi ghi hình, nên cô và Triệu Manh Manh nói không ngừng nghỉ.
Đột nhiên Chu Thịnh buông tay Bắc Bắc ra, đi về phía trước.
Bắc Bắc sửng sốt, vội vàng chạy theo hỏi “Anh đi đâu vậy?”
“Anh muốn đi dạo.”
Buổi tối Chu Thịnh uống không ít rượu, lúc này bị gió thổi cảm thấy hơi chóng mặt.
Bắc Bắc “…. Đi chỗ nào?”
Chu Thịnh không rõ lắm, nghe vậy thì thuận miệng nói “Vợ ơi, chúng ta đi bộ về nhà đi.”
Bắc Bắc “….”
72.
Editor 14thfebruary
Buổi tối ngày hè quảng trường là nơi đông người nhất.
Bắc Bắc đỡ Chu Thịnh đi được một đoạn, cũng may trời cũng đã tối, cảnh đêm bao phủ hai người, Bắc Bắc thật sự không còn sức kéo tay Chu Thịnh năn nỉ “Chúng ta ngồi taxi về nhà được không?”
Chu Thịnh lắc đầu, nắm lấy tay cô “Muốn ở cùng với em chút nữa, chúng ta đi về thôi.”
Anh đã nói như vậy Bắc Bắc cũng không từ chối, tùy ý Chu Thịnh đi với anh.
Đường phố rất nhộn nhịp, nhưng không có ai chú ý đến Bắc Bắc và Chu Thịnh, dù gì cũng không phải ban ngày ban mặt, những đôi tình nhân như vậy rất nhiều, cho nên không ai cảm thấy tò mò cả.
Gió ban đêm thổi rất mát nhưng cô cảm thấy người mình chảy mồ hồ.
Chu Thịnh đem người đè lên bả vai cô, khiến cô cảm thấy đi không nổi nữa rồi.
Một lúc sau Bắc Bắc thật sự không nhịn được nữa đẩy Chu Thịnh ra nói “Anh bảo trọng.”
Chu Thịnh hừ một tiếng ôm lấy vợ mình, cọ cọ vào cổ cô, nhỏ giọng gọi “Vợ à.”
“Ừ?”
“Anh muốn hôn em.”
Bắc Bắc “…” Cô nhìn xung quang, vội vàng từ chối “Không…. Không được, bây giờ đang ở ngoài đường…. A.” Còn chưa nói xong, Chu Thịnh không quan tâm trực tiếp hôn xuống, nhẹ nhàng mút lấy môi cô hôn.