Dù chỉ bối rối một lúc, nhưng Bắc Bắc và Chu Thịnh đều có thể nhìn thấy rõ ràng.
“Sao nào? Thắc mắc vì sao tôi biết đúng không?” Bắc Bắc hơi mỉm cười “Không nói một chút à? Ông không nói cho tôi biết mẹ tôi là ai,thì cũng phải nói ba tôi là ai chứ? Không nói được à?”
Ba Đồng im lặng, nắm chặt tay dưới gầm bàn, gân xanh nổi trên mu bàn tay. Nhìn qua rấtđáng sợ.
Bắc Bắc cười lạnh “Còn không nói sao?”
Cô thong thả nói “Tôi không biết lúc ông mang tôi về nhà nuôi có biết chuyện này hay không. Nhưng mà…” Bắc Bắc nhìn vào mắt ông ta, nghiêm túc nói “Cảm ơn ông đã nuôi nấng tôi, nhưng ngoài chuyện này ra, tôi không cần phải cảm ơn Đồng gia cái gì, bây giờ ông không nói cũng không sao, tôi tin sớm muộn gì tôi cũng biết mà thôi, chỉ không biết…. Đồng gia có thể chờ đợi được không.”
Cô mỉm cười “Chắc ông chưa đọc tin tức trên mạng, có người tung tin về thân thế của tôi, tôi tin không đến một tháng, cư dân mạng sẽ sẽ tìm được những thông tin về cuộc sống của tôi.”
Cô cúi người, chống tay lên bàn, nhìn chằm chằm ba Đồng “Ông cảm thấy tôi nói có đúng không?”
Trong thư phòng rấtyên tĩnh, cho dù Bắc Bắc nói có đúng hay không chuyện này đều có khả năng xảy ra.
Trước khi đến đây cô đã nghĩ trước cách hỏi rồi.
Về chuyện thân thế của bản thân, Bắc Bắc không muốn mình không biết gì giống như một con ruồi không đầu đi loanh quanh. Chu Thịnh không nói bởi vì chưa có bằng chứng rõ ràng, còn Bắc Bắc không phải không tin Chu Thịnh, mà là cô không biết đến khi nào anh mới có được bằng chứng, chứng minh thân phận của cô.
Cô hơi mất kiên nhẫn, không muốn chờ đợi thêm nữa.
Bắc Bắc sốt ruột, cho nên hôm nay mới xúc động chạy đến đây, chất vấn người đàn ông này. Bắc Bắc quan sát ba Đồng, nhìn chăm chú, nghiêm túc quan sát, phát hiện cô và ông ta không có điểm gì giống nhau, Bắc Bắc thu mắt, cô tự hỏi tại sao trước kia lại không phát hiện ra chuyện này.
Cô và đám người Đồng gia không giống nhau một chút nào.
Ban đầu lúc biết mình không phải con của mẹ Đồng, Bắc Bắc chỉ nghĩ rằng có thể mình lớn lên giống mẹ ruột, nhưng không có khả năng đó, cô có thể vừa giống mẹ vừa giống ba, mà hiện tại cô và ba Đồng một chút cũng không giống nhaụ
“Còn không muốn nói à?” Bắc Bắc nhướng mày hỏi “Tôi có thể không hỏi ba tôi là ai, nhưng ông đã nuôi tôi từ nhỏ, chắc chắn biết mẹ tôi là ai đúng không?”
Ba Đồng im lặng, con ngươi sắc bén nhìn Bắc Bắc, hai người không tiếng động nào giằng co.
Chu Thịnh đứng bên cạnh nhìn, có thể cảm nhận được khói thuốc. Anh dừng lại, hắng giọng “Đồng tổng, tôi có thể hỏi ông một vài chuyện được không?”
Ba Đồng không trả lời. Còn Chu Thịnh hỏi vậy cũng không mong chờ pông ta sẽ trả lời anh, lập tức hỏi “Ông có quen Lê Mẫn không?”
Cơ thể ba Đồng cứng đờ, kinh ngạc nhìn Chu Thịnh.
Chu Thịnh quan sát phản ứng của ông ta, cười nhạo “Có phải Đồng tổng quen biết rấtnhiều người tɾong Lê gia không? Ví dụ như biên kịch Lê Mẫn, hay là Tần Tuấn người đứng đầu Lê gia?”
Sắc mặt ba Đồng ngày càng khó coi, hàm dưới căng chặt, không nói một lời.
Chu Thịnh liếc mắt, thấp giọng nói “Không biết Đồng tổng có hiểu biết nhiều về Lê gia hay không?”
“Không biết.”