Chu Thịnh nghẹn họng, nhìn vẻ mặt của vợ mình, suy nghĩ hai giây rồi nói "Em sẽ nghe anh nói sao?"
Bắc Bắc suy nghĩ, phất phất tay "Thôi quên đi, đã là chuyện quá khứ rồi, em không có tức giận." Cô trừng mắt nhìn Chu Thịnh một cái, dịu dàng hỏi "Chu Thịnh."
"Hửm."
"Nếu em nghĩ không sai, anh thật sự thích em đúng không?"
Chu Thịnh bật cười, xoa đầu cô, ngón tay ở má cô cọ cọ, cười nhẹ hỏi "Không phải biểu hiện của anh rất rõ ràng sao."
Bắc Bắc cong môi, mí mắt cũng cong lên nhìn anh "Vậy, em muốn tiếp tục cùng anh thực hiện ba điều quy ước, được không?"
Chu Thịnh "....." Tuy anh biết đây là một cái "hố", nhưng lần này Chu Thịnh, đối với yêu cầu của cô, không thể không đồng ý.
Anh gật đầu đáp "Được."
Bắc Bắc gật đầu, thấp giọng nói "Nếu như em không nhầm lẫn."
Cô mím môi, không ngại ngùng, nói thẳng suy nghĩ của mình "Em đối với anh quả thật có tình cảm, nhưng chỉ mới là thích, Chu Thịnh, trước kia những chuyện xấu của anh em không quan tâm, bởi vì lúc đó chúng ta chưa có tình cảm với nhaụ"
Chu Thịnh mở miệng muốn nói gì đó, nhưng bị Bắc Bắc phất phất tay đánh gãy.
"Chuyện của quá khứ, chúng ta không nên suy nghĩ đến nữa." Bắc Bắc ngước mắt lên nhìn anh, nói từng chữ "Nhưng nếu, anh thật sự thích em, chúng ta sẽ cùng bảo vệ cuộc hôn nhân thật tốt, về sau những chuyện đó, em hy vọng mình sẽ không nghe thấy, được không?"
Chu Thịnh gật gật đầu, nghiêm túc nói "Yên tâm, chuyện đó sẽ không xảy ra."
Bắc Bắc ừ một tiếng, chép chép miệng "Em không muốn ngày nào đó đi chơi với anh, lại thấy một người phụ nữ chạy đến ôm lấy tay anh một lần nữa."
Nghe vậy, Chu Thịnh thấp giọng cười ra tiếng.
Anh rũ mắt nhìn Bắc Bắc, khóe môi mỉm cười hỏi "Còn nhớ chuyện lần đó à."
Bắc Bắc hừ lạnh, không nói đến việc nhớ hay không. Nhưng cô không muốn có ngày sẽ gặp lại một Oanh Oanh, hay Yến Yến gì đó.
Tâm trạng Chu Thịnh vô cùng vui sướng, cho dù lúc nãy bị Bắc Bắc nói như vậy, anh vẫn cảm thấy tâm trạng rất tốt, Bắc Bắc nói như vậy, chứng tỏ trong lòng cô Chu Thịnh vẫn có chút địa vị.
Nếu không Bắc Bắc cũng sẽ không nói mấy lời này.
Rất rõ ràng, Bắc Bắc đang ghen.
Ánh mắt Chu Thịnh sáng lên nhìn cô chằm chằm, khẽ cười "Vợ."
Bắc Bắc trợn mắt nhìn anh, lẩm bẩm "Gọi đến nghiện rồi à."
Chu Thịnh cười, tiếp tục gọi "Vợ ơi, buổi trưa muốn ăn gì?"
"Gì cũng được."
Chu Thịnh "......"
Anh nhớ đến Ngô Mân có nói với mình một câu, lúc phụ nữ nói gì cũng được, chắc chắn là đang phân vân, lúc này, là một người đàn ông có trách nhiệm và yêu thương vợ mình, nhất định phải đưa ra quyết định cho vợ.
Cho nên Chu Thịnh suy nghĩ một lúc, liền đưa ra một vài món mà Bắc Bắc thích "Vậy ăn lẩu?"
Bắc Bắc sửng sốt, có chút dở khóc dở cười "Lẩu thì gọi giao đến như thế nào?"
Chu Thịnh nghẹn họng, xin lỗi vì sự ngu ngốc của mình "Vậy ăn Malatang?" Bắc Bắc thích ăn cay, điều này Chu Thịnh biết.
Quả nhiên, bốn chữ "Malatang" vừa nói ra , hai mắt Bắc Bắc liền sáng lên, cô vội vàng nói "Được nha."
Chu Thịnh nhướng mày, cong môi đáp "Vậy em lên nhà trước đi, để anh đi mua."
"Vâng."
Bữa ăn này Bắc Bắc ăn vô cùng thỏa mãn, matalang này cô đã muốn ăn từ lâụ