⬅ Trước Tiếp ➡
Có thể là bầu không khí này rất hiếm khi có với hai người, Tần Tô không muốn lãng phí, không kìm được mở miệng trò chuyện cùng anh.
“Bà nội rất yêu thương anh.”
Người sáng suốt đều có thể nhìn ra, hôm nay bà cụ lao tới đánh anh, vì để không cho cha con bọn họ ghét nhau thêm nữa.
“Ừm.” Tư Đồ Thận thấp giọng đáp.
Khi mẹ anh còn chưa trở thành bà Tư Đồ thứ hai, bà cụ đã tới thăm anh, sự yêu thương với cháu trai không giả vờ được. Từ nhỏ đến lớn, người răn dạy anh nhiều nhất là bà nội, đối xử với anh tốt nhất cũng là bà nội. Cho nên vào 6 năm trước, khi bà nội được cấp cứu, đã lấy mệnh buộc anh cưới Tần Tô, anh mới có thể cắn răng đồng ý.
Thấy anh không có động tĩnh, cô lại tiếp tục nói, “Thật ra ba cũng đối xử bình thường với anh.”
“Ha.” Nghe vậy, người đàn ông lạnh lùng cười.
“Ông ấy nói toàn là lời tức giận. Anh ngốc à, lớn ngần này rồi, còn không biết lời lúc tức không phải lời thật à! Mà nếu ông ấy chướng mắt anh thật, có thể giao cho anh công ty lớn như vậy sao!”
“Ông ta muốn giao cho người khác, đáng tiếc chỉ có tôi.” Khóe miệng Tư Đồ Thận vẫn mang nụ cười lạnh lùng.
“Trên đời này, nào có người ba nào không yêu con trai mình chứ.” Lời vừa nói ra miệng, Tần Tô đã hối hận, cô sợ anh cho rằng một đống lời cô nói cô nói lúc trước đều được hiểu thành có ý khác.
Khóe mắt cô thoáng nhìn chiếc gương trên bàn trà, quả nhiên, mặt mày người đàn ông phía sau lạnh lùng.
Trong thoáng đó, bầu không khí lặng thinh.
Cho đến khi Tư Đồ Thận ném tăm bông vào thùng rác, nói một câu, “Xong rồi.”
Có người hỗ trợ cũng nhanh hơn, không lâu sau, chỗ bị vết đỏ đã được thoa đều thuốc mỡ, trơn ướt, còn cả xúc cảm cực nóng của ngón tay người đàn ông ở trên.
“Có cần tôi giúp anh thoa không?” Tần Tô xoay người, nhìn anh hỏi.
Bởi thoa thuốc, áo tắm dài cởi hơn phân nửa, tuy vạt áo trước được cô dùng hai tay ôm lấy, nhưng làn da trắng nõn trước ngực vẫn như ẩn như hiện, một tảng lớn lấp ló kiều diễm.
“Không cần.” Anh từ chối, đồng thời cũng nhìn sang chỗ khác.
Tần Tô cũng không tiện nói thêm gì, trực tiếp lấy váy ngủ bên cạnh sang, không nhanh không chậm cởi áo tắm dài, thoải mái hào phóng ở trước mặt anh thay đồ.
Chờ thay đồ xong xuôi, cô nắm chặt áo tắm dài trong tay, nhìn về phía người đàn ông bên cạnh.
Cô không bất ngờ, thấy màu mắt anh dần dần chuyển thành dục vọng thâm sâu.
“Muốn à?” Cô cong môi, đọc từng chữ rõ ràng.
Có chút mất mặt
Kết hôn được 6 năm rồi, cô rất hiểu anh trên nhiều phương diện, đặc biệt là ở những phương diện thế này.
Tư Đồ Thận vẫn chưa trả lời, nhưng ánh mắt của cô đã ngày càng đỏ rồi.
Tần Tô sửng sốt, thấp giọng kêu lên, như vừa nhớ ra chuyện gì. Tay cô đặt trên phần bụng dưới phía bên phải: “Suýt nữa thì quên mất, hai ngày trước vết dao mổ bị rách, bác sĩ dặn tôi tuyệt đối không được vận động mạnh, nếu không nó lại rách ra một lần nữa thì thê thảm lắm!”
“Phải làm sao đây?” Cô nôn nóng nhìn anh, hỏi với giọng điệu vô tội.
“Tôi không có nói là muốn.” Khó khăn lắm Tư Đồ Thận mới thở một hơi từ khoang ngực ra, giọng nói cố tỏ ra là không sao.
“Ồ.” Tần Tô chớp chớp mắt.
Không chịu nổi ánh nhìn của cô, người đàn ông đứng dậy, bóng lưng có chút cứng nhắc, đi ra ngoài phòng khách.
“Nếu như anh thật sự muốn, mà lại sợ đụng chạm đến vết dao mổ thì hay là chúng ta có thể nghĩ cách khác.”
Ở sau lưng, giọng nói quyến rũ đến đáng ghét của người phụ nữ truyền tới.
Nhưng bước chân của Tư Đồ Thận không dừng lại, thậm chí nó còn có chút gấp gáp hơn. Dường như như vậy mới có thể chứng minh anh không hề muốn có cô.
Một mạch bước ra ngoài phòng khách, bước lên cầu thang tiến lên tầng hai, lúc này bước chân của người đàn ông mới chậm lại, hơi nghiêng người, con ngươi màu đen nhìn về phía dưới tầng.
Nếu như…
Bây giờ anh nói là anh muốn, thì có phải hơi mất mặt không?
***
7 giờ, ánh nắng ban mai chiếu xuống.
Ở trong bếp, Tần Tô vừa bưng cốc sữa nóng lên, lại cho thêm một ít nước lạnh vào bát trứng luộc nóng, để một lúc nữa dễ dàng bóc vỏ.
“Châu Châu, con đánh răng rửa mắt xong chưa?” Cô bước ra, nhìn người con trai đã ngồi sẵn trên chiếc ghế ăn.
“Dạ rồi!” Đứa trẻ nhỏ nói, nhe hàm răng nhỏ thẳng tắp màu trắng lao về phía mẹ.
“Ngoan quá, đứa nhỏ nào có thể nghe lời bằng Châu Châu của chúng ta chứ.” Tần Tô tiến lại gần đứa trẻ, áp tay vào khuôn mặt non nớt của đứa trẻ, cong môi khen thưởng.
Đứa trẻ nhỏ vừa cầm vào cốc sữa vô cùng đắc ý, trả lời: “Không có đâu, Châu Châu đại bảo bối chỉ có một mà thôi!”
Tần Tô không nhịn được mà phì cười, nhìn về phía đứa nhóc đang cười. Cô cầm quả trứng mới bóc đặt vào trong chiếc đĩa đồ ăn nguội để đứa bé có thể chấm và ăn với đường trắng.
Trên cầu thang truyền tới tiếng bước chân, hai mẹ con đều không hẹn mà cùng quay lại nhìn.
Không biết có phải vì để ý thấy thái độ của bố đối với mình dạo này có chút thay đổi hay không mà gan đứa nhỏ cũng lớn hơn rất nhiều, trực tiếp nhảy từ trên ghế ăn xuống, chạy vụt qua nhanh như chớp.
“Bố ơi, bố có ăn sáng cùng mẹ con con không?”
Tư Đồ Thận cúi thấp đầu, nhìn đứa trẻ đang tự nắm lấy chiếc quần bò của mình, lông mày cong xuống.
“Đồ ăn sáng đều là mẹ làm đấy ạ, ngon hơn gấp trăm lần đồ ăn sáng ở ngoài luôn! Nếu không tin thì bố thử nếm một chút đi ạ!” Đứa trẻ bắt đầu ‘chào hàng’, mong có thể khiến bố mình động lòng.
Tần Tô cũng không ngừng nhìn hai bố con bọn họ. Khi thấy khóe miệng của người đàn ông giật giật, chuẩn bị nói những lời từ chối, cô không đành lòng nhìn thấy nét mặt thất vọng của con trai.
“Này!” Tay cô chống bên cạnh bàn ăn sáng, tay còn lại xoa nhẹ đằng sau lưng, dùng tông giọng không to cũng không nhỏ kêu lên một tiếng đau đớn.
Đôi mắt cụp xuống, cô tiếp tục thể hiện khả năng diễn xuất của mình. Nhưng ánh nhìn nơi khóe mắt vẫn liếc nhìn chằm chằm vào nét nhăn rất lạnh lùng đang ‘đấu tranh’ kịch liệt giữa hai bên lông mày của người đàn ông.
“Được.” Một giọng nói hời hợt pha lẫn một chút áy náy cất lên, Tư Đồ Thận thu lại lời từ chối của mình.
“Mẹ ơi, bố cũng muốn ăn sáng cùng chúng ta kìa, mẹ mau lấy bát đũa cho bố đi!” Cậu nhóc vừa nghe thấy, khóe miệng liền cười ngoác đến tận mang tai, la hét ầm ĩ.
“Được được, mẹ biết rồi.” Nhìn thấy nụ cười của đứa nhỏ, Tần Tô cũng nở nụ cười.
⬅ Trước Tiếp ➡