Quay người tiến vào trong bếp, cô thầm than thở: được rồi, xem như cô dùng trò hèn hạ!
Bánh bao vừa được nướng, trứng ốp la rán vàng óng ả và ruột mực non, còn có thêm cả cháo ăn cùng thịt gà xé sợi, sữa tươi, nước cam đều được đặt ở đó, khiến cho dạ dày của một người ngày thường hầu như không ăn sáng như Tư Đồ Thận reo lên.
Đứa trẻ không hề làm ồn, ngoan ngoãn ngồi ăn, nhai thức ăn chầm chậm, hai bên má phồng lên, động đậy. Thỉnh thoảng cậu quay sang nhìn mẹ, rồi lại quay qua nhìn bố, ngốc nghếch cười ngơ ngẩn.
Trừ hồi ở nhà cũ, đây là lần đầu tiên gia đình 3 người bọn họ ngồi ăn sáng cùng nhau như một gia đình thật sự. Cảm giác này có chút lạ lẫm, lại có chút ấm áp.
Nhóc vô ơn
“Mẹ ơi, con muốn uống thêm một cốc nữa.” Đứa nhỏ giơ chiếc cốc trống không lên, chớp chớp mắt nói với mẹ.
Tần Tô rút một tờ giấy ăn, lau giọt sữa dính trên khóe miệng của đứa trẻ. Cô nhíu mày: “Không thể uống nữa, con đã uống hai cốc rồi!”
“Con đã ăn hai miếng bánh bao, nửa thanh ruột mực non, hai quả trứng luộc và còn thêm một quả trứng ốp la nữa. Con xem, con còn muốn ăn tiếp sao! Hơn nữa ăn no vào bữa sáng là được rồi, nếu không con sẽ không thể tiêu hóa được.”
“Nhưng mà mẹ ơi, con vẫn muốn uống thêm một cốc nữa…”
Tiểu Châu Châu giữ lấy thành chiếc cốc trống không, kéo dài giọng, dường như cậu vẫn chưa bị mẹ làm cho lung lay đổi ý.
Suốt lúc đó, Tư Đồ Thận im lặng quan sát nhìn hai mẹ con nói chuyện với nhau. Con ngươi màu đen của anh liếc nhìn chiếc đĩa trước mặt đứa trẻ, chỉ mới nhìn thoáng qua mà đã thấy cậu bé ăn nhiều hơn cả anh.
Nghĩ một lúc, anh mở miệng nói: “Ăn uống no quá sẽ không tốt cho dạ dày, con đừng uống nữa.”
“Được rồi, vậy con sẽ không uống nữa!” Vừa nghe thấy, cậu bé đã chớp chớp mắt, cất giọng nói giòn tan, gật đầu.
“Không uống nữa thật sao?” Tần Tô đơ người, lúc nãy cô còn đang nghĩ xem có nên nói đứa con một cách mãnh liệt hơn không.
“Vâng ạ, để lại đến tối con sẽ uống sau!” Tiểu Châu Châu mạnh mẽ gật đầu.
Đứa trẻ nhỏ ngồi trên chiếc ghế ăn đung đưa đôi chân ngắn, gương mặt nhỏ ngốc nghếch đáng yêu sát gần lại người đàn ông. Cậu bé cười vâng lời như một chú cún, dáng vẻ vô cùng nịnh bợ.
Nhóc vô ơn!
Tần Tô trong lòng tức giận, không thèm nhìn kẻ phản bội nhỏ lấy một cái. Cô đứng dậy thu dọn bát đũa.
“Bây giờ anh đến công ty sao? Còn xe của anh?” Thấy anh đứng dậy chuẩn bị rời đi, cô hỏi.
Vừa nghe thấy, ánh mắt Tư Đồ Thận có chút mập mờ. Anh hờ hững đáp lại: “Ừm, hai ngày trước xe bị va quệt, hôm qua tôi mang qua cửa tiệm 4s để giải quyết rồi.”
“Buổi sáng không dễ gọi xe, để tôi lái xe đưa anh đi, đằng nào cũng tiện đưa Châu Châu đến nhà trẻ, sau đó tôi cũng quay về công ty, thuận đường đó. Đợi tôi khoảng 5 phút, tôi lên tầng thay quần áo, sau đó chúng ta có thể xuất phát rồi!”
Tư Đồ Thận muốn nói anh có thể nói thư ký lái xe công của công ty qua, nhưng đứa nhỏ vẫn đang cười vui vẻ như một chú cún, xông tới anh như một cái đuôi nên anh không thể nói ra tiếng nào.
***
Nhà cũ.
Sau khi ra khỏi xe, một hàng người lần lượt tiến về phía trước, bước vào trong căn phòng. Tư Đồ Thận im lặng xách chiếc túi đi ở phía cuối hàng.
Đưa con trai đi học xong, lúc vừa khởi động động cơ, điện thoại liền nhận được một cuộc gọi, nói là hôm nay Tư Đồ Tông xuất viện. Sau khi dập máy, Tần Tô nghiêng đầu dò hỏi ý kiến của người đàn ông. Thấy anh nhíu mày không nói gì, cô liền tự ý kéo anh đi đón Tư Đồ Tông xuất viện.
Mặc dù trên mặt Tư Đồ Tông vẫn là nét nghiêm túc trăm năm không đổi, nhưng khi nhìn thấy Tư Đồ Thận, đáy mắt ông lại lộ ra một lớp biểu cảm vui mừng.
“Lão gia, ông muốn uống một cốc nước không?” Vừa ngồi xuống, Tư Đồ phu nhân liền quan tâm hỏi han.
Tư Đồ Tông lắc đầu, dựa người vào sau ghế sô pha, thoái mải thở phào một hơi. Hai ngày nay ở trong bệnh viện khiến ông chết ngạt mất rồi.
“Cái đồng hồ đó là con thuê đấy à?” Bà lão nhìn đứa cháu trai đang ngồi ở góc, chốc chốc lại nhìn xuống chiếc đồng hồ trên cổ tay mình, tức giận nói.
“Không phải.” Tư Đồ Thận thờ ơ trả lời.
Nhưng không phải là vì sốt ruột, chỉ là đó đã là thói quen đã có lâu rồi, không sửa được.
Bà lão mở miệng, còn định nói với anh đôi ba câu thì vừa lúc điện thoại của anh reo lên.
Tần Tô ngồi bên cạnh Tư Đồ Thận, vậy nên sau khi anh nghe điện thoại, giọng nói nhẹ nhàng của một người phụ nữ từ đầu dây bên kia truyền tới đã bị cô loáng thoáng nghe được. Cô không kìm được mà cau mày, lúc cô định nghe kỹ cuộc nói chuyện anh đã đứng dậy ra ngoài phòng khách nghe điện thoại.
“Hừ!” Tư Đồ Thận cầm lấy mảnh vụn của chiếc đồng hồ mà anh vừa nhìn, hừ mũi một tiếng.
Chủ của một gia đình nổi giận, những người khác đều lo lắng.
Sau một khoảng im lặng, vẫn là bà lão mở lời trước, giọng nói bà già nua và rầu rĩ: “Tư Đồ Tông à, chuyện của năm đó, không ai muốn xảy ra cả.”
Lời vừa nói ra, ánh mắt của Tư Đồ Tông sững sờ, không nói gì, gương mặt nhuốm một màu của sự mệt mỏi.
Tần Tô quan sát biểu cảm của những trưởng bối trong cuộc nói chuyện, trong đầu chậm rãi cân nhắc và suy nghĩ. Còn chưa có đầu mối gì, người đàn ông nghe điện thoại xong đã quay lại.
“Con có việc, con đi trước đây.”
Ngay sau đó bóng lưng vội vã của anh đã rời đi. Bàn Tô vừa định thần lại, khuôn miệng mở ra còn chưa kịp nói tiếng nào.
Cô cau mày, nghĩ tới giọng nói mơ hồ của cô gái khi này, lại cắn chặt môi.
Anh đi đâu vậy
Bệnh viện tư nhân.
Trưởng khoa phẫu thuật não không ngừng mời Tư Đồ Thận ra ngoài văn phòng, nhưng đến cuối cùng anh vẫn nán lại hỏi han.
Sau khi gật đầu ra hiệu, anh liền rảo bước tiến về phía trước. Vừa bước được vài bước, anh đã dừng lại, trước mặt có một cô gái mắt đỏ hoe đang nhìn anh.
“Tôi đã qua chào hỏi rồi, thủ tục xuất viện của bố cô đã có thể giải quyết rồi. Đây là tấm thẻ ngân hàng, cô cầm trước đi. Khi cần trả tiền thì chỉ cần quẹt thẻ là được, mật khẩu là sáu số 0.” Tư Đồ Thận nói, đưa tấm thẻ ngân hàng qua.
“Tôi…” Cô gái cắn răng, dường như còn đang do dự không biết nên nhận hay không.
“Nếu đã tìm được tôi rồi thì lúc này không cần phải từ chối nữa.” Tư Đồ Thận cau mày, cố giữ cho giọng nói bình tĩnh.
Cô gái cắn chặt răng, đôi bàn tay chìa ra nhận lấy, lớp sương mù trong mắt đứa bé càng dày hơn: “Cảm ơn chú Tư Đồ Thận! Lần trước va phải xe của chú, cháu vẫn chưa bồi thường, lần này cháu lại… Chú yên tâm, lần sau cháu nhất định sẽ mang đủ tiền đến đền cho chú! Cháu có thể viết giấy ghi nợ!”
“Không cần.”
Buổi tối mấy ngày trước anh lái xe đi từ cầu vành đai hai xuống, lúc rẽ vào một con phố không được tính là phồn hoa lắm, anh đang cúi đầu xuống tìm điện thoại, một chiếc xe điện lao xuyên qua từ phía mạn sườn.
May mà lúc đó tốc độ xe của anh không nhanh, không tạo ra tai nạn lớn, chỉ là chủ xe bị thương ngoài ra một chút. Chủ chiếc xe đó chính là cô gái trước mặt, mà chưa có cơ hội đền tiền, chỉ là đến bệnh viện băng bó sơ qua thôi. Lúc sắp rời đi, anh để lại cho cô ấy một tấm danh thiếp, chỉ để lại một câu, nếu sau này có việc gì có thể tìm anh.