“Cảm ơn anh, thật sự cảm ơn anh. Nếu không có anh, tôi không biết phải làm sao… “ Cô gái càng nói càng xúc động, nước mắt không ngừng lăn xuống từ khóe mắt.
Cô ấy chỉ là ôm một chút hi vọng, không ngờ tới thật sự sẽ có cơ hội được anh giúp như thế này. Điều đó khiến cô đến tận bây giờ vẫn cho rằng mình đang mơ.
“Không cần phải nói cảm ơn mãi thế, cô Ôn.” Tư Đồ Thận thấy có chút phiền, nhưng vẫn cố giữ lại bình tĩnh.
“Nếu như không xa cách, anh gọi tôi là Đồng Đồng là được rồi!” Cô gái khịt khịt mũi, nhìn anh cười.
Đồng Đồng…
Tư Đồ Thận nhìn người con gái trước mặt, hình ảnh cô cùng những ký ức trùng trùng điệp điệp trong đầu khiến gương mặt anh ngẩn ngơ.
Có điều, dù gì cũng là người đàn ông 30 tuổi rồi, một chút anh cũng không thể hiện ra ngoài mặt. Anh chỉ lạnh nhạt để lại một câu: “Nếu không còn chuyện gì thì tôi đi trước đây.”
“Tư Đồ Thận, tại sao… tại sao anh lại phải giúp tôi như vậy!”
Nhìn thấy bóng lưng uy nghiêm của người đàn ông, Ôn Tịnh Đồng không cầm nổi mà cất giọng hỏi với theo.
Bọn họ chỉ là gặp nhau sau một tai nạn xe hơi, còn không được tính là bạn của nhau. Mặc dù cô ấy tự thấy bản thân cũng xinh đẹp, nhưng đối phương lại là người có điều kiện tuyệt vời, hơn nữa tuyệt đối không phải người màu mè, điều đó khiến cô ấy không hiểu.
Bước chân của Tư Đồ Thận chầm chậm lại, hơi nghiêng người nhìn về phía cô ấy, giống như đang để lộ cho cô thấy điều gì đó. Anh cất giọng nói trầm mặc: “Cô nên cảm ơn đôi mắt chân thật của mình.”
Tiếng bước chân từ từ xa dần, trong tầm mắt đã không còn nhìn thấy bóng dáng của người đàn ông nữa. Ôn Tịnh Đồng lúc này mới định thần lại, giơ tay chạm lên mắt của mình, lẩm bẩm khó hiểu: “Đôi mắt…?”
***
“Chào giám đốc Thận!”
Trên đường từ tháng máy tiến vào văn phòng, tất cả các nhân viên đều kính cẩn chào anh.
Anh đẩy cửa vào, vừa định gọi thư ký qua, thì thấy người đang ngồi đợi trong văn phòng.
Văn phòng của anh là một căn phòng lớn với những ô cửa sổ sát sàn, Tần Tô hơi sợ độ cao, lúc mới bài trí cô đã đặc biệt nói công nhân bài trí thay đổi. Vì vậy cô không dám đứng bên cửa sổ nhìn xuống như anh vẫn thường làm, chỉ ngồi trên chiếc ghế sô pha ở phòng tiếp khách.
Nghe thấy tiếng bước chân và tiếng đẩy cửa, cô rất tự nhiên quay lại nhìn.
“Anh đi đâu vậy?” Tần Tô đứng dậy, cười rồi hỏi.
Tư Đồ Thận cau mày, cảm giác như mí mắt của mình vừa nhảy lên.
Có chút chột dạ
“Không đi đâu cả.” Tư Đồ Thận bước qua cô, bước thẳng tới chiếc bàn viết.
Sau khi ngồi xuống chiếc ghế lưng cao, anh cầm lấy con chuột không dây, dường như anh đang tìm chút việc để làm dưới ánh nhìn của cô.
“Đây là bản vẽ sửa đổi của phòng thiết kế nộp lên, đợi đến buổi sáng đưa anh xem qua. Nhưng mãi không thấy anh đâu, gọi điện cho anh cũng không được, bọn họ đều luống cuống không biết có nên tiếp tục sửa không.” Tần Tô bước qua, cầm bản thiết kế chuyển về phía anh.
“Ừm, tôi biết rồi.” Tư Đồ Thận hếch mắt lên nhìn, gật đầu.
“Mặc dù bố đã không sao rồi, nhưng hôm nay ông ấy xuất viện, kể cả không muốn anh cũng phải ở lại ít nhất 10 phút. Tôi còn tưởng công ty có việc gì cần anh phải giải quyết gấp, thế mà tôi vừa đến đã thấy có việc gấp nhưng lại không thấy người giải quyết đâu!”
Hai tay cô chống ở mép bàn viết, khóe mắt hơi nhướn lên, nghi ngờ nhìn anh, tông giọng không đổi hỏi anh: “Rốt cuộc đó là cuộc gọi từ ai mà khiến anh vội vàng chạy đi như vậy?”
“Không có gì.” Tư Đồ Thận lạnh nhạt nói, giọng không nhúc nhích.
“Không phải… Là lời kêu gọi của cô gái nào vậy?” Tần Tô chớp mắt, nửa đùa nửa nghiêm túc hỏi.
Nghe thấy cô nói, Tư Đồ Thận từ từ ngước mắt lên, tựa lưng vào sau ghế, hơi cách xa cô một chút.
Sau khi gõ ngón tay ‘cộc cộc” trên mặt bàn hai tiếng, anh dùng ngữ điệu rất ngứa đòn nói: “Sao, những chuyện này tôi cũng cần báo cáo với cô sao? Thân phận của tôi như vậy, có một hai cô bồ nhí ở bên ngoài cũng là chuyện rất bình thường, người vợ chính là nên nhắm một mắt mở một mắt cho qua. Không phải sao?”
Tần Tô vẫn chớp chớp mắt, không hề tức giận, bình tĩnh nghe những lời khiêu khích của anh.
Khi anh nhếch cánh môi mỏng lên nở một nụ cười, cô cũng đột nhiên cười.
“Đúng vậy.” Đôi lông mày nhếch lên, cô điềm tĩnh nói.
Cửa văn phòng sau khi đã bị đẩy ra lại đóng lại một nửa, lúc này Tư Đồ Thận mới từ từ ngồi thẳng lại, mở bản vẽ cô vừa đưa ra xem.
Cơ thể căng thẳng chầm chậm thả lỏng. Đến anh cũng không biết tại sao bản thân lại có chút chột dạ.
***
Ánh sáng ấm áp.
Tần Tô không mặc áo khoác ngoài, bộ âu phục bó eo vừa người màu xanh tím than càng tôn lên nước da trắng của gương mặt cô.
“Có phiền đến anh không?” Cô ngồi ở bên ghế phụ, nhìn về phía người đàn ông ở bên cạnh.
“Không phiền, vừa hay cũng thuận đường.” Dịch Giang Nam nghiêng đầu, cười.
Hôm nay Tần Tô đến đưa bản hợp đồng cho Dịch Giang Nam, đợi đối phương không có ý kiến gì thì dự án hợp tác của hai bên đã có thể ký kết rồi. Cô đi xe của công ty đến, lúc sau vốn định ngồi taxi thì lại gặp được Dịch Giang Nam đi ngay sát phía sau.
“Meo…”
Chiếc xe chạy vào đường cái, phía sau truyền tới một tiếng kêu của động vật.
Tần Tô thót tim một nhịp, bối rối nhìn về phía sau xe mới phát hiện ở trên ghế ngồi phía sau có đặt một cái giỏ, ở bên trong có hai chú mèo Ba Tư xinh đẹp, lúc này chúng cũng lười nhác ngước nhìn cô.
“À, haha. Lũ mèo này là tôi đem từ Mỹ về, mẹ tôi không chịu nổi việc nuôi động vật trong nhà. Không còn cách nào, tôi đành phải mang chúng gửi đến phòng chăm sóc động vật.” Dịch Giang Nam nói với giọng hơi tiếc nuối, thuận tiện nhớ lại chút chuyện. Anh ta nhìn cô, hỏi: “Cô thích không? Nếu thích thì tôi tặng cô, lúc mua lũ mèo này tôi cũng đã bỏ rất nhiều công chăm sóc.”
“Không được rồi. Tôi rất thích những động vật nhỏ nhắn nhưng con trai tôi lại bị hen suyễn, rất mẫn cảm với lông của động vật.” Tần Tô lắc đầu, thu lại ánh nhìn.
Giọng nói trầm xuống, chiếc xe đột ngột nghiêng sang trái, bánh xe vang lên tiếng va chạm mạnh trên mặt đất. Hóa ra là trong một chốc sơ ý, anh ta không để ý thấy phía đường bên phải có chiếc xe đang rẽ sang đường.
“Xin lỗi!” Dịch Giang Nam đánh xe chạy lại vào đường cái, vội vàng xin lỗi.
Tần Tô lắc đầu cười. Tốc độ của xe không nhanh, không thể xảy ra tai nạn gì, vậy nên cũng không có gì đáng lo.
Im lặng vài giây, Dịch Giang Nam mới nhìn về phía cô, giọng có chút hồi hộp: “Cô… kết hôn rồi sao?”
Còn cơm không
“Cô… kết hôn rồi sao?” Dịch Giang Nam mới nhìn về phía cô, giọng có chút hồi hộp.