⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ấy cũng không ghen tị với cuộc sống hưởn sự khoái lạc của người khác.
Yến Triều tiếp tục nói tiếp, anh rửa sach cốc nước, sau đó lấy nước mang đến cho Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi ngồi ở trên giường, nhưng anh lại cúi người khom lưng trước mặt cô.
Anh hỏi "Muốn chơi gì không?"
"Chơi?" Cố Tuyết Nghi cũng không bài xích tiếp thu cái mới , cô dừng một chút, hỏi " chơi cái gì?"
Yến Triều muốn nói, bài poker.
Nhưng sau đó liền nghĩ lại, với Cố Tuyết Nghi mà nói, làm sao gọi là chơi đùa đây?
Một khi chơi bài, cô luôn là người chiến thắng.
Yến Triều nghĩ tới nghĩ lui thế nhưng vẫn không nghĩ ra được cái gì.
Lúc này Yến Triều mới nhận ra rằng cuộc sống trước đây của mình thực là thiếu thốn đến mức không có một chút tính tham khảo nào.
"Công phu của Yến tổng thế nào?" Cố Tuyết Nghi đột nhiên hỏi.
Công phu?
Công..Công phu?
Yến Triều tɾong giây lát sắc mặt có chút quái dị.
"Đã lâu rồi tôi không thả lỏng gân cốt. À.., nếu anh muốn chơi... cũng có thể chơi cái này." Sắc mặt Cố Tuyết Nghi vẫn không thay đổi, với một giọng thản nhiên nói.
Yến Triều áp chế lại suy nghĩ tɾong lòng.
Cho nên hôm đó không phải là v cô xúc động muốn đánh Tống Ngũ vào tɾong hồ bơi sao?
Yến Triều không nói, tôi nhường cô, cũng không nói rằng thế nhưng phu nhân lại biết cái này.
Anh đứng dậy nói “Được.”
Yến Triều cởi cà vạt đồng thời cởi áo khoác vest ra.
Khuy măng sét cũng được cởi ra, tay áo xắn lên tận cánh tay.
Cố Tuyết Nghi ánh mắt có chút sáng lên, tiện tay búi tóc lên, nghiêng đầu hỏi " Yến Tổng có được không?"
" Được."
Cố Tuyết Nghi cởi g͙iày ra, bước lên tấm thảm mềm mại, nhẹ nhàng mượn lực lao về phía Yến Triềụ
Thân thể cô rấtlinh hoạt vừa xoay người chính là một cú đá nghiêng với lực đạo áp sát cực ma͙nh.
Yến Triều nhạy bén lùi lại tránh né, tóm lấy mắt cá chân cô.
Cố Tuyết Nghi cũng không vội rút chân về, cô lại mượn sức dùng lực ưỡn người bay lên không, đồng thời giơ chân còn lại lên, dùng lực rấtma͙nh cố gắng đá ra ngoài.
Yến Triều đưa tay ra chặn lại.
... nhưng thực sự có hơi đau một chút.
Cố Tuyết Nghi thay đổi lực đạo cùng phương hướng.
Yến Triều mặt không chút đổi sắc nhất thời khóa e0 cô lại.
khoảnh khắc tiếp the0.
Cố Tuyết Nghi cưỡi trên cổ anh.
Cả hai đều sửng sốt.
" Ừm... Yến tổng rà tay quá khách khí." Cố Tuyết Nghi thấp giọng nói.
" Là do phu nhân lợi hại."
"..." Cố Tuyết Nghi dừng lại, nhưng vẫn không nhịn được nói " Yến Tổng có thể thả tôi xuống được không?"
Yến Triều trông cực kỳ tao nhã, nhưng sức ma͙nh trên cổ tay anh cũngkhông hề nhỏ.
Cố Tuyết Nghi cứ như vậy mà bị khoá chặt trên người anh.
Yến Triều xoa xoa đầu ngón tay nhưng không có có phản ứng.
Cố Tuyết Nghi cảm thấy anh có chút kỳ quái, có lẽ là bởi vì muốn phân rõ thắng bại sao? Cố Tuyết Nghi cũng không nói gì nữa, cô vỗ nhẹ lên vai Yến Triều, đồng thời đá ngón chân về phía bức tường phía sau Yến Triều, toàn thân thoát khỏi gong cùm.
Yến Triều nghiêng người xuống vớt lấy.
Lần này anh nắm lấy cổ tay cô lại.
Chỉ cách nhau một bức tường .
Long Trân cứ như vậy mà nghe những âm thanh "ba ba" "bang bang"... cả khuôn mặt đều méo mó.
Cô ta biết Yến Triều rấtma͙nh.

⬅ Trước Tiếp ➡