"Vậy là phu nhân sau khi trở về nước sẽ lập tức ly hôn với tôi và rời khỏi Yến gia?" Yến Triều lập tức hỏi "Tống gia thì sao? Hades thì sao? Phu nhân mấy ngày trước đã nói với tôi rằng Hades có mưu đồ khác. Hôm nay lại nhìn thấy dấu hiệu của Quân Ngữ Xã trên thuyền… phu nhân không quan tâm đến những thứ này sao...?"
“ Vốn dĩ phu nhân không cần phải quản những chuyện này, phu nhân buông tay cũng là chuyện bình thường. Nhưng tôi lo Tống gia sẽ tính kế mưu hại phu nhân.”
"Tôi kết duyên cùng Yến Thị, nếu sau khi ly hôn Yến Thị có thể che chở cho tôi sao?" Cố Tuyết Nghi nghiêng đầu hỏi.
"Vậy thì sao? Yến phu nhân cũng có thể tránh được rấtnhiều phiền toái."
“Nhưng tôi không có khả năng làm Yến phu nhân cả đời.”
Yến Triều thầm nói với trái tim mình.
Tại sao lại không?
Tốt nhất là cả đời, dài cả một đời cũng được
" Quân Ngọc xã quả thực là rấtphiền toái, Thạch Hoa chết cũng không rõ nguyên nhân... Nhưng bọn họ cũng không có gì đáng sợ phải sợ hãi." Cố Tuyết Nghi nói về những chuyện này ngược lại rấtcó hứng thú hưng trí bừng bừng.
Cô đưa tay cầm cốc nước trên bàn lên, ngẩng đầu nhấp một ngụm, liếm môi nhuận lưỡi sau đó mới nói “Cho nên sáng sớm tôi đã nghĩ tới chuyện này, hợp tác với anh Yến Tổng lần cuối loại bỏ h0àn toàn những phiền phức này. Tống gia cũng được rồi, Hades cũng được hay Long tiểu thư đội mũ hoa mai mà tôi nhìn thấy hôm nay cũng được... Tất cả đều quét sach sẽ, dùng thủ đoạn sấm sét tự nhiên sẽ có hiệu quả răn đe nhất định.Ngày sau nếu có ai nghe thấy tên tôi,
cũng nên biết mà lui về...."
Nhất thời Yến Triều không biết nên khóc hay cười.
Nhưng đây mới là Cố Tuyết Nghi.
Cô ấy thông minh nên sẽ nghĩ ra tất cả mọi phương án làm đường lui cho mình thay vì đưa ra những quyết định hấp tấp liều lĩnh.
Yến Triều kìm nén tâm tư đang bồng bềnh của mình.
Nhưng nói cô thông minh và tư lợi thì không phải vậy.
Cô xử lý những việc này mà không cảm thấy phiền toái gì, dường như cô sinh ra đã phải gánh vác trách nhiệm , không bao giờ cảm thấy mệt mỏi.
"Vậy từ hôm nay phu nhân sẽ xa lánh tôi?" Yến Triều lại hỏi.
“ Việc gì mà tôi muốn làm đương nhiên sẽ làm tốt nhất. Nếu tôi vẫn mang danh Yến phu nhân, tôi sẽ không cố ý mà xa lánh Yến Tổng.”
Có lẽ là anh cũng nên cảm kích về ý thức trách nhiệm của Cố Tuyết Nghi quá mức mãnh liệt.
Yến Triều thầm tự nghĩ tɾong lòng, nếu hôm nay không có cách nào khiến mối quan hệ trở nên thân mật hơn thì ít nhất anh cũng phải nếm chút vị ngọt khác.
Yến Triều nói “Không phải Yến Tổng, là Yến Triềụ”
" Hửm?"
"Phu nhân quá khách khí, cứ gọi tên tôi là được rồi."
Cố Tuyết Nghi do dự một chút rồi đáp một tiếng.
Yến Triều thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Hôm nay cũng không tính là vô ích, ít nhất những gì giấu dưới mặt giấy cũng đã được lật lên bàn.
Cho dù sau này bấtt cứ điều gì anh làm với cô thì cô cũng sẽ hiểu rằng anh đang làm với Cố Tuyết Nghi hiện tại chứ không phải Cố Tuyết Nghi quá khứ..
Có lẽ anh nên cao hứng hơn một chút...
Đánh giá từ những phản ứng khác nhau của cô ấy, trước kia cô không hiểu chuyện tình yêu là gì.
Cô chưa từng thích ai cả.
Ngược lại, tɾong lòng Yến Triều lại bùng lên một ngọn lửa hừng hực.