Cố Tuyết Nghi do dự một chút, sau đó nói "Yến tổng kỳ thật không cần như vậy, chúng ta đã chấm dứt quan hệ... Ở đây cũng không có người nào khác, Yến gia tương lai sẽ thịnh vượng, hơn nữa đế chế kinh doanh dưới dưới tay Yến tổng sẽ càng ngày càng khổng lồ. Mấy đứa nhỏ của Yến gia đều đã đi the0 con đường riêng của mình và sẽ không gây thêm rắc rối cho Yến Tổng nữa... Yến Tổng không nợ tôi bất cứ điều gì, và tôi có cũng nhận được rấtnhiều chỗ tốt từ nhà họ Yến…”
Cố Tuyết Nghi cô ấy thực sự không biết gì về tình yêụ
Nghe Cố Tuyết Nghi thao thao bất tuyệt nói, Yến Triều ngắt lời cô "Nhưng tôi muốn thiết lập một mối quan hệ mới."
“Hả?” Cố Tuyết Nghi nghiêng đầu nhìn anh.
Yến Triều “Anh nhớ rấtlâu trước khi về nước, anh đã gọi đïện cho em, đầu dây bên kia đïện thoại có một minh tinh nhỏ cầu em bao dưỡng cậu ta.
Cố Tuyết Nghi chậm rãi chớp mắt, không hiểu vì sao Yến Triều lại đột nhiên nhắc đến chuyện quá khứ.
Yến Triều khẽ mỉm cười “Bao dưỡng cậu ta.. không bằng bao dưỡng tôi.”
Không có chút tôn nghiêm nào.
Bảo mẫu ? ? ?
Chính mình đã nghe thấy cái gì thế này?
Tác giả có lời muốn nói Yến văn Xu vừa khóc vừa mắng “Hôm nay đïện thoại của chị dâu lúc nào cũng bận, không biết kẻ ngốc nào,nói mãi mà không hết…”
Yến Triều == kẻ ngốc???= là đang chỉ tui?
Cố Tuyết Nghi ở thế giới này thời gian cũng không ngắn, cô đương nhiên biết " Bao dưỡng" là cái gì.
Cô kinh ngạc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Yến Triều, dù có phân tích ở góc độ nào cũng không thể phân tích được động cơ của Yến Triều và vì sao anh lại làm như vậy.
Không gian đột nhiên trở nên im lặng.
Yến Triều Chỉ im lặng chờ đợi phản ứng của cô mà không sốt ruột.
Vẫn là Bảo mẫu không nhịn được "...Đây, có một nồi lẩu vẫn đang trên lửa"
Yến Triều đứng lên đáp “ Ừm, tôi đi xem một chút.”
Cố Tuyết Nghi lúc này mới tỉnh mộng, thấp giọng hỏi " Vì sao?"
Yến Triều đi vào phòng ßếp tắt lửa, lấy thức ăn tɾong nồi ra rồi mới chậm rãi quay lại bàn ăn.
Bảo mẫu không biết tại sao, càng ngày càng cảm thấy có cảm giác bấc nén, không khí dường như trở nên chật chội hơn, làm cho bà ấy cảm thấy chính mình dư thừa.
Nhưng hai người ngồi đó đều không hề bị ngoại vật đá động, cũng không để ý đến việc bảo mẫu đang đi qua đi lại.
Yến Triều mở nắp nồi, thản nhiên nói "Em thông minh như vậy, vì sao mà lại nghĩ không ra?"
Cố Tuyết Nghi há miệng.
"Đương nhiên là bởi vì tôi thích em." Yến Triều nói, " Thích Cố Tuyết Nghi của hiện tại người đang ngồi trước mặt tôi"
Cố Tuyết Nghi dừng lại.
Đây thực sự là một trải nghiệm mới mẻ đối với cô.
Hình như chưa từng có ai nói thẳng như vậy trước mặt cô, phải không? À không, cũng đã từng có trước đây...
Kí ức từ lâu của Cố Tuyết Nghi đã được gợi về.
Thời điểm thiếu gia nhà thừa tướng được vớt lên khỏi mặt nước, anh ta đã ôm cổ, chỉ về phía cô và hét lên “ Ta đã yêu nàng cả đời ta chỉ muốn cưới nàng làm thê tử”.
Sau đó khiến cho đại ca nhị ca tới đánh anh ta một trận.
Tiểu Thiếu gia sắc mặt non nớt, tính tình cũng non nớt nên Cố Tuyết Nghi đương nhiên chướng mắt anh ta.
Ban đầu cô nghĩ rằng những lời đó được nói bởi một thiếu niên cất một lòng đầy nhiệt huyết bốc đồng.