Thì ra Yến Triều cũng sẽ nói thẳng ra như vậy?
"Sắp lạnh rồi, chúng ta ăn tối trước." Yến Triều cũng không có ý muốn thừa thắng xông lên, anh nâng cằm nói "Tôi cũng chưa ăn ..... Có thể cùng nhau ăn được không?"
Anh đến tận cửa tɾong một thân cùng với bộ đồ gió tuyết đến nhà nấu cơm cho cô.
Làm sao Cố Tuyết Nghi có thể từ chối đây?
Cố Tuyết Nghi gật đầụ
Không nói gìa cùng nhau ngồi xuống ăn.
Hai người ăn tối cũng được khoảng nửa tiếng, bảo mẫu cuối cùng cũng tìm được cơ hội phát Huy tác dụng͟͟ để không khỏi phải là người dư thừa, nhanh chóng đi lên thu dọn bát đĩa.
Yến Triều cúi đầu nhìn đồng hồ rồi nói " Cũng đã muộn rồi... tôi có thể ở lại đây qua đêm được không? Tình cờ nơi này tương đối gần với Yến Thị, nhưng Biệt thự Yến gia thì lại quá xa."
Cố Tuyết Nghi híp mắt suy nghĩ một chútc rồi quay sang hỏi bảo mẫu "Phòng dành cho khách đã dọn dẹp xong chưa?"
“ Xong, xong rồi.” bảo mẫu vội vàng nói.
Cố Tuyết Nghi gật đầu " Vậy Yến tổng nên nghỉ ngơi sớm.l một chút"
Cô do dự, nhưng cô vẫn chỉ chỉ vào mắt anh " Hình như Yến tổng có vẻ quá mệt mỏi."
Yến Triều mỉm cười nói "Ừm."
Một chút Sự quan tâm nho nhỏ của cô, dù chỉ là phép lịch sự, nhưng cũng làm cho anh nếm được vị ngọt ngào.
Cố Tuyết Nghi sau khi ăn xong bữa tối đi dạo quanh vài vòng tɾong vườn hoa, khi quay lại phòng khách, Yến Triều đã ngủ quên thiếp đi trên ghế sô pha.
Bảo mẫu thu dọn bát đũa xong đi ra, có chút luống cuống
Cố Tuyết Nghi không nghĩ tới anh ℓại mệt đến mức như vậy, nói bảo mẫu lấyy chăn ra đắp cho anh.
Sau đó Cố Tuyết Nghi quay lại phòng đọc sách.
Yến Triều mở to mắt một chút rồi lại nhắm lại.
Đám em ở Yến gia đã đợi rấtlâu, nhưng lại không thấy anh cả trở về.
Mà xa ở Hoa kì bên kia.
Phong Du vừa kết thúc một cuộc đïện thoại cực kỳ bí mật.
Anh ta vuốt mặt, còn có chút hoảng hốt
Anh ta là một kẻ bệnh thần kinh, không làm việc tốt gì, nhưng vậy mà chỉ vì một bộ bài pocker mà lại thực sự nói chuyện đïện thoại với quan chức quốc gia
Thật đúng là không thể tin được
Mẹ nó Bản thân còn là một anh hùng quốc gia?
Phong Du cũng không nghĩ tới, lão tử nhà mình niệm cả đời nhưng đến khi sắp chết cũng không thể tẩy trắng được, vậy mà anh ta lại dễ dàng h0àn thành như vậy.
Phong Du đứng dậy, bước đi có chút loạng choạng, toàn thân chìm đắm tɾong một loại cảm giác hư ảo mãnh liệt không chân thực.
Anh ta mở cửa đi xuống lầu, Hades lập tức ngẩng đầu cung kính hô lênn một tiếng "Phong tiên sinh."
Hades không nghĩ tới, một mũ thuổng đen chết, nghênh đón khối vuông Phong Dụ So với mũ đào đen, Phong Du còn âm tình bất định hơn, khó nắm bắt. Nhưng lúc này hối hận cũng không kịp, anh ta chỉ có thể tiếp tục nghe the0 Phong Du phân phó.
Phong Du rũ mắt xuống, lạnh lùng nhìn anh ta một cái “Ừm.”
anh ta còn nhớ vụ scandal giữa Hades và Cố Tuyết Nghi không, liệu có đáng xảy ra chuyện như thế này?
Hades bày một chồng báo tɾong tay.
Phong Du vừa nhìn thấy thứ này, nhíu mày, vẻ mặt càng thêm âm trầm bất định.
Anh ta hỏi “ Cậu đang xem cái gì?”