Anh hỏi “ Tôi có thể hôn em được không?”
Giang Việt ngồi tɾong xe hắt hơi một cách vô cớ.
Càng nghĩ đến một chuỗi hành động của Yến Triều tɾong bữa tiệc hôm nay, anh ta lại càng cảm thấy không vui.
"Tôi phải đặt hoa... Trên bàn ăn hôm nay, Cố Tuyết Nghi nói quỹ của cô ấy đã được chuyển đến tòa nhà Tín Dương đúng không? Ngày mai tôi sẽ gửi một xe hoa đến tòa nhà Tín Dương "
"Vậy anh, anh nhớ phải đính kèm một tấm thiệp và viết một bài thơ tình lên đó nha."
Giang Việt ......
Giang Việt " Mẹ nó Tao không viết được, ngữ văn chỉ được 33 điểm."
“Anh ngốc sao Du͙c vọng chỉ huy của Giang Tĩnh lại tới, hận không thể giẫm lên nóc xe chỉ chỉ trỏ trỏ anh trai mình .
" Anh có thể copy mà ."
Mẹ nó thật đúng là sảng khoái
Giữa thang máy và cửa là một không gian h0àn toàn độc lập và khép kín.
Giọng nói của bảo mẫu và những người khác bị ngăn cách sau lưng cô.
Ngọn đèn trên cao tỏa ánh sáng ấm áp.
Cố Tuyết Nghi hô hấp chậm lại, tư duy tɾong chốc lát cũng có chút đình trệ.
Dường như tɾong không gian chỉ còn nghe thấy tiếng hô hấp và nhịp tim.
Cố Tuyết Nghi vươn tay nắm lấy một góc tạp dề "...Đưa nó cho tôi." Cô dừng một chút, nhưng vẫn không nhịn được hỏi "Anh vừa nói cái gì?"
Yến Triều cũng uống rượu, ánh mắt anh lúc này ngày càng sâu,thâm túy còn thêm một tia mê ly .
Anh rấtcao, khi cúi xuống nhìn Cố Tuyết Nghi, đôi lông mày thường thưa thớt của anh giờ lại có cảm giác đặc biệt trìu mến,thâm tình hơn.
Cố Tuyết Nghi cảm thấy có chút choáng váng.
Dường như men rượu đã xâm nhập lên tới đầu, có cảm giác hơi say, ngay cả tứ chi cũng có chút mềm nhũn.
Cố Tuyết Nghi bàn tay không khỏi siết chặt chỗ tạp dề.
Sau đó cô nghe thấy Yến Triều thản nhiên lặp lại “Anh hôn em được không?”
Cố Tuyết Nghi mấp máy môi.
Hôn……?
Cô nâng mí mắt lên, tɾong mắt lộ ra một chút nước ứ động.
" Ửm..." Cố Tuyết nghi hỏi, "Hôn như thế nào?"
Cô cảm thấy mình hơi say nhưng lại cũng giống như rấttỉnh táo, cô có thể nhìn thấy rõ ràng một nốt ruồi nhỏ trên cằm Yến.
Cô cảm thấy bản thân có chút say, nhưng l
Cô ngước lên nhìn anh.
Ánh mắt mê ly.
Cô ấy vẫn là Cố Tuyết Nghi sắc bén như trước, nhưng vào giờ khắc này cũng là một Cố Tuyết Nghi nhưng lại rấtđáng yêụ
Yết hầu của Yến Triều khẽ động.
Anh vòng tay ôm lấy e0 Cố Tuyết Nghi…có chút mảnh khảnh mềm mại, tay còn lại buông tạp dề ra, quay người kéo cánh cửa phía sau Cố Tuyết Nghi lên , triệt để tách biệt h0àn toàn giữa bọn họ với thế giới bên tɾong cửa.
Anh thì thầm “ chỗ này…” Hôn.
Anh hơi cúi đầụ
Nhưng trước khi anh kịp nói xong, cũng như trước khi anh kịp hôn cô. Cố Tuyết Nghi cũng buông tạp dề ra, Yến Triều cao hơn cô rấtnhiều, đành phải giơ tay lên vươn người ôm lên vai Yến Triều, nhón chân cắn vào cằm anh một cái.
Yến Triều giật mình.
Anh the0 bản năng ôm Cố Tuyết Nghi chặt hơn.
Có lẽ là Cố Tuyết Nghi cảm thấy không thể cắn được nốt ruồi kia
Cô dừng một chút, đổi cắn thành liếm.
Đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm qua da thịt anh
Tiếp tục chính là yết hầu Yến Triềụ
Đầu óc Yến Triều nổ tung như pháo hoa, lý trí cùng khắc chế đều bị nghiền nát vụn, máu cả người sôi trào, ngay cả tứ chi bách hài cũng đều như có dòng đïện chạy qua.