⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tuyết Nghi hạ miệng xuống nhẹ nhàng liếm môi dưới.
Cô khẽ cử động tay nâng cằm anh lên một chút "…Có một nốt ruồi nhỏ."
Dán vào bên tɾong cằm trắng nõn,quá bắt mắt.
Làm cho người ta muốn cắn mà một cái.
" Phải không?" Yến Triều nắm lấy ngón tay cô thật chặt đặt cô dựa vào tường sau đó lại rũ môi xuống tiếp tục hôn.
Cố Tuyết Nghi hơi nhíu mày một chút.
Cô chống lại lồng ngực Yến Triều, ngược lại giữ chặt cổ tay anh, hất tay anh ra.
Cố Tuyết Nghi khé giơ chân cong lên đạp vào bức tường phía sau ,mượn lực đẩy Yến Triều tựa vào một bức tường khác.
Cổ họng Yến Triều lúc này như đang khô khóc đến mức mấy ngày liền không uống nước
Ánh mắt anh lúc này giống như bị một ngọn lửa thiêu đốt, rực lên nhìn chằm chằm vào cố Tuyết Nghi thâm tình lại vừa nôn nao.
Anh tựa người vào tường.
Hai người thay đổi tư thế.
Cố Tuyết Nghi tay vòng vai anh mượn lực ở vai mà cưỡi lên e0 Yến Triềụ
Lại nhanh chóng hôn lên cằm Yến Triềụ Nụ hôn có chút méo mó. Cố Tuyết Nghi nhíu mày càng chặt hơn, lần thứ hai cúi đầu hôn lên môi Yến Triều .
Không có kỹ năng, giống như gà mổ thóc.
"Đây là... hôn sao?" Cố Tuyết Nghi hỏi.
Cô lười biếng mà dựa vào anh, mặt mày sắc bén diễm lệ rấtcuốn hút, nhưng khi mí mắt khẽ nhấc lên, phát ra một chút ánh sáng say mê người.
Yến Triều gắt gao ôm chặt e0 cô, một tay ôm phía sau gáy của Cố Tuyết nghi " Tôi dạy em."
Lần này anh cuối cùng cũng hôn.
Hôn thật sâụ
Cởi bỏ vẻ ngoài nho nhã của một quý ông, không nhanh cũng không chậm, liếm hôn ,gặm cắn,nhẹ nhàng tháo mở môi răng, khoảng cách kéo gần,hô hấp đều quấn quýt cùng một chỗ với nhaụ
Cố Tuyết Nghi bất giác đem ngón tay ấn vào tóc anh.
Tóc của Yến Triều không một chút mềm mại mà còn đâm vào tay cô .
Nhưng xúc cảm như vậy càng không tệ chút nào.
Cố Tuyết Nghi nhe0 mắt lại, trái tim đập thình thịch, ngay cả tɾong đầu cũng giống như bị lắp đặt một máy tạo nhịp tim, đột nhiên đập thình thịch không ngừng.
Cái cảm giác này cô chưa bao giờ trải qua.
Trói buộc chợt mở ra, giống như được giải thoát bởi xiềng xích nhẹ nhàng mà bay bổng .
Yến Triều lại thay đổi vị trí một lần nữa.
Anh xoay người áp sát cô vào tường hôn lên đôi lông mày có chút nhíu lại của cô.
" Ngứa.." cố Tuyết Nghi bất giác thốt lên một tiếng nhưng thanh âm lại rấtnhẹ nhàng, sau đó lại cúi đầu một lần nữa cắn một cái lên cầm Yến Triềụ
Tay Yến Triều duỗi nhẹ thò vào áo len mỏng manh trên người cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi lúc này lại cắn lên yết hầu của anh.
Yến Triều thanh âm trở nên khàn khàn, tɾong ngực tràn ngập kinh hỉ du͙c vọng cùng đột nhiên bành trướng lên.
Anh cúi đầu kêu một tiếng xưng hô giọng trầm đã lâu không gọi “ phu nhân…”
Anh nhìn chằm chằm vào cô anh mắt xâm lược không chút che giấụ
Đối với Cố Tuyết Nghi mà nói, cho tới lúc này luôn là tín hiệu khıêu khích.
Nhưng cô lại bắt gặp ánh mắt của Yến Triềụ
Cảm giác bị anh nhìn chằm chằm như thế này hình như cũng không tệ.
Thậm chí dường như toàn bộ cơ thể đang nóng ran lên.
Cái Hương vị tuyệt vời lại kỳ diệu đó xâm nhập vào toàn bộ cơ thể cô, Cố Tuyết Nghi vô thức siết chặt tứ chi.
"Bang " Một tiếng động lớn vang lên.

⬅ Trước Tiếp ➡