Trần Vu Cẩn nhe0 mắt nhìn về phía thân ảnh của Cố Tuyết Nghi –
–Tùy ý lớn mật lại quá mức xinh đẹp, giống như một con bướm đang bay lượn.
Dưới sự trùng kích thị giác mãnh liệt, tim Trần Vu Cẩn chợt đập nhanh hơn…
Yến văn Gia nắm chặt dây dù, đầu óc ong ong.
Anh ta không có chút nào là vui sướng.
Chỉ có cảm giác bi thương
Đến Khi chiếc dù hạ cánh, Cố Tuyết Nghi đã giẫm lên anh ta một cái.
"Sao cô lại nhảy xuống cùng tôi?" Giọng nói của Yến Văn Gia từ tɾong kẽ răng vắt ra.
"Tôi bảo bọn họ đạp cậu một cái, đạp cho cậu rơi xuống máy bay. Bọn họ không dám. Vậy thì đành phải do tôi đến làm." Giọng điệu của Cố Tuyết Nghi không hề có cảm xúc phập phồng, giống như đang nói một chuyện không quan trọng
"..."
“ Cô tới khi nào i?” Yến Văn Gia hỏi.
"Ba giờ trước."
"Ba giờ trước, cô chờ tôi tɾong trực thăng?" Yến văn Gia cau mày.
Lúc này nhân viên công tác kịp thời cởi dây an toàn cho anh ta, Yến Văn Gia đẩy người ra, chính mình giơ tay chống lên nút thắt, ánh mắt nhìn chằm chằm Cố Tuyết Nghi, cứ như vậy không chớp mắt, một bên cởi bỏ đồ bảo hộ trên người.
Cố Tuyết Nghi không có lập tức cởi ra, mà là hỏi "cậu còn muốn nhảy sao?"
Còn ... Muốn nhảy??
Yến Văn Gia cũng sắp cho rằng, kỳ thật người hôm nay đến chơi nhảy dù là Cố Tuyết Nghi, anh ta chỉ là người làm nền.
Yến văn Gia lạnh lùng giật giật khóe miệng "Được."
Xem Ai sẽ phải nhận thua?
Dù sao, Yến văn Gia cũng không thừa nhận thất bại.
Cố Tuyết Nghi nhìn về phía Trần Vu Cẩn " cũng rạng Sáng rồi, thư ký Trần nên về nghỉ ngơi trước đi."
"Thư ký Trần?"
"Thư ký Trần?"
Cố Tuyết Nghi nghi hoặc nhìn Trần Vu Cẩn.
"... ửm." Nhịp tim của Trần Vu Cẩn vẫn chưa chậm lại.
Nụ cười trên mặt vừa rồi biến mất, chỉ còn lại một mảnh tê dại.
Trần Vu Cẩn là một người tương đối tiếc mạng, chưa bao giờ làm chuyện như vậy
Trong mắt anh ta, những hành động liều mạng của Yến văn Gia hết lần này đến lần khác đều là ngu ngốc.
Nhưng cũng là bởi vì trước đây chưa từng tiếp xúc qua, cho nên khi thật sự tiếp xúc gần, sẽ càng thêm phá lệ mà rung động.
Cố Tuyết Nghi nhảy quá nhanh, và tư thế của cô ấy đã được luyện tập nhiều lần, vì vậy có thể gọi là thành thạo, còn có chút duyên dáng.
Thời điểm bóng dáng cô tiến lại gần, sẽ khó có thể thoáng thấy nét hoảng hốt và căng thẳng trên gương mặt cô.
Trên mặt cô tràn đầy ngạo nghễ, đây ℓà thứ mà bình thường căn bản không thấy được. Rất khó để tưởng tượng những biểu cảm này sẽ xuấthiện trên khuôn mặt của một cô gái…
Thời điểm cô mở rộng vòng tay của mình ra, rơi xuống với tốc độ 200 km / h.
Trái tim Trần Vu Cẩn cũng giống như rơi từ trên vách núi xuống, kích thích đời này đều tiêu hao hết tɾong ngày hôm nay.
Vào thời điểm đó, bộ não và linh hồn của anh dường như bị chia thành hai nửa.
Linh hồn cảm giác được gió to thổi qua, tựa hồ cũng là nhảy ra kích thích giống như chính mình cũng tung người nhảy xuống.
Bộ não vẫn đang đưa ra những từ vựng chuyên môn một cách bình tĩnh và rõ ràng
Đó là hiệu ứng cầu tre0 sao?
Nó liên quan đến việc một người bị kích thích, nhưng không liên quan đến những gì họ nghĩ rằng họ bị kích thích.