⬅ Trước Tiếp ➡
“ Anh không trở về sao?” Cố Tuyết Nghi thanh âm vang lên, đột nhiên cắt ngang suy nghĩ của Trần Vu Cẩn.
“Tôi sẽ không trở về.” Cảm giác nguy cơ cực kỳ căng thẳng đó vẫn còn ở tɾong lòng Trần Vu Cẩn. Nếu không nhìn thấy Cố Tuyết Nghi lên xe an toàn rời đi, cho dù có quay lại, anh cũng sẽ lo lắng đến mất ngủ.
Cố Tuyết Nghi vẫn không hỏi thêm câu nào, cô quay đầu đi cùng Yến văn Gia lên sườn núi.
Trần Vu Cẩn giật giật cổ họng, cố gắng ngăn cô lại.
Nhưng những ý tưởng khác nhanh chóng nhảy ra tɾong đầu i
Anh ta không có quyền quản cô, cũng không nên quản cô ...
Sau khi Thư ký Trần tê dại một lúc, Yến văn Gia lại chửi rủa giữa không trung "Mẹ kiếp "
Anh ta thế mà lại bị đạp xuống.
Cố Tuyết Nghi cũng bay xuống cùng anh ta.
Yến Văn Gia lặn qua nước, nhảy qua núi cao, còn chạy đến Bắc Cực làm nấm đông lạnh mấy ngày ...
Nhưng trước đây không bao giờ là không dâng lên cái cảm giác cô đơn tận sâu tɾong đấy lòng .
Cũng không thể tìm thấy ý nghĩa của việc tồn tại .
Đây là lần đầu tiên có người làm một việc như vậy với anh ta, đặt tính mạng của anh ta lên mũi dao.
Sự phẫn nộ và cảm giác lạnh lẽo tɾong lồng ngực của Yến văn Gia dần tiêu tan, anh đưa mắt nhìn về phía Bình Cốc trước mặt.
Bình Cốc trông càng đẹp hơn dưới ánh đèn đêm.
Đây là khung cảnh kỳ lạ nhất mà anh từng thấy.
Vài phút sau, hai người lại đáp xuống mặt đất thành công.
“ Còn muốn chơi sao?” Cố Tuyết Nghi lại hỏi.
Yến văn Gia "...Không , không chơi nữa."
Anh ta đột nhiên nghi ngờ rằng Cố Tuyết Nghi chỉ đang tìm cơ hội để đá anh ta.
Tuy nhiên, Cố Tuyết Nghi nghiêm túc đề nghị với anh "Tại sao cậu không chơi nhiều lần hơn? Một lần là đủ? Nếu nó không đủ thú vị, cậu cũng có thể thử trực tiếp nhảy xuống từ sườn núi Bình Cốc ..."
Yến văn Gia "...Tôi sẽ không chơi nữa."
“Ồ.” Cố Tuyết Nghi nhàn nhạt nói “Vậy thì về nhà thôi.”
Các nhân viên không dám thở ma͙nh vội vàng tiến lên tháo dây an toàn cho bọn họ.
Trần Vu Cẩn ở một bên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thư ký Trần, người chưa bao giờ cảm thấy lo lắng bất cứ điều gì khi xem thị trường chứng khoán lên xuống thất thường, giờ phút này cảm thấy trái tim mình gần như thắt lại thiếu chút nữa nhồi máụ
" Tôi ở tɾong xe chờ cậụ" Cố Tuyết Nghi nói xong lại dừng một chút "Nếu lát nữa không nhìn thấy cậu, tôi sẽ cho rằng là cậu còn không nỡ rời khỏi nơi này, vậy chúng ta tiếp tục chơi" chơi đến ngày mai cùnhx được."
Đáng thương Lý Đạo Diễn sợ xảy ra tai nạn nên cả đêm không dám ngủ. Thời điểm Cùng người đại diện của Yến văn Gia đi ngang qua, nghe thấy câu này, ông ta sợ đến mức suýt nữa đỉnh đầu cũng bay.
Chờ bình tĩnh lại, chỉ cảm thấy đầu mình lại hói một chút.
"..." Yến văn Gia "Tôi biết rồi."
Cố Tuyết Nghi trở lại xe.
Trần Vu Cẩn muốn nói điều gì đó, nhưng Cố Tuyết Nghi đột nhiên hạ cửa kính xe xuống và hỏi nhân viên bên ngoài "Có nước nóng không?"
“Vâng, vâng, ngài đợi một chút.” Nhân viên phụcvụ nhanh chóng đi lấy một cốc nước nóng từ ngoài xe đưa vào.
Cố Tuyết Nghi cầm ly nước tɾong tay, cúi đầu nhấp một ngụm nhỏ.

⬅ Trước Tiếp ➡