Có thể quá làm kiêu hay không? Lần trước cô còn lái xe mà!
"Tự em xin nghỉ hay anh xin nghỉ cho em?" Một khi Cố Bắc Thần đã quyết định chuyện gì, không ai có thể chất vấn, hiển nhiên, nếu làm trái anh càng không vui.
Giản Mạt bất đắc dĩ, chỉ có thể gọi điện cho người đang chờ cô sửa bản vẽ. Ai biết cô còn chưa mở miệng, đối phương đã nói đúng lúc chuẩn bị gọi điện cho cô, con của người đó sinh bệnh, hôm nay không đi được, dứt khoát hẹn thứ hai cùng sửa bản vẻ.
Giản Mạt cúp điện thoại, ánh mắt nhẹ chuyển sang nhìn Cố Bắc Thần, "Đi thôi."
Cố Bắc Thần khởi động xe, mà lúc này Giản Mạt không hề nghĩ đến, chẳng qua chỉ bị trẹo chân lần thứ hai, lại tạo cho cô một cục diện có chút khó xử như vậy!
1: Cho cô nhớ lâu một chút
Bệnh viện Mẫn Khang rất có danh tiếng ở Los Angeles, thiết bị chữa bệnh đầy đủ, nhân viên y tế cũng có trình độ rất cao, đây là sản nghiệp của nhà Lệ Vân Trạch.
Trước khi đến Cố Bắc Thần đã đặc biệt gọi điện cho Lệ Vân Trạch, đã có bác sĩ chủ trị khoa chỉnh hình chờ đợi.
Giản Mạt khó khăn di chuyện cơ thể, chân trái lại đau đến không thể chạm đất.
Cố Bắc Thần nhìn thấy dáng vẻ quật cường của cô, vốn muốn mặc kệ cô, đau chết cô đi... Nhưng cuối cùng vẫn không thể thờ ơ, trực tiếp tiến lên bế Giản Mạt lên.
"Vùi đầu vào ngực anh." Cố Bắc Thần đi vào trong bệnh viện, giọng nói lạnh lùng bình tĩnh.
"Sao?" Giản Mạt còn chưa phản ứng lại, nhìn chiếc cằm cương nghị của Cố Bắc Thần, có chút thất thần.
Cố Bắc Thần bước đi không nhanh không chậm, nhìn cũng không nhìn Giản Mạt một cái, trực tiếp nói, "Nếu em cũng muốn lấy tư cách là người phụ nữ trong scandal của anh để lên đầu đề, vậy có thể cứ liếc mắt đưa tình, chăm chú nhìn anh như vậy."
Tin tức này trực tiếp dọa Giản Mạt giật mình một cái, đầu còn chưa kịp suy nghĩ gì, theo bản năng đã vùi mặt vào trong ngực Cố Bắc Thần.
Môi mỏng của Cố Bắc Thần đúng lúc hiện lên ý cười như có như không, lộ ra một tia đùa dai.
Chỉ là trẹo chân mà kinh động đến bác sĩ chủ trị của khoa chỉnh hình trong bệnh viện Mẫn Khang, có lẽ cũng chỉ có Giản Mạt. Cô nhìn sắc mặt u ám của vị bác sĩ chủ nhiệm đã hơn năm mươi tuổi, không khỏi vùi đầu thật thấp xuống.
Chẳng qua cũng may Cố Bắc Thần ở bên cạnh, tuy rằng trong lòng bác sĩ chủ nhiệm khó chịu, nhưng cũng không nói gì thêm.
Ông tai sai người chụp phim, thấy xương cốt không có vấn đề gì, quả thật cũng chỉ là trẹo chân. Kê đơn thuốc xịt lưu thông máu bầm và các loại thuốc khác, lại dặn dò cô hai ngày không thể làm việc gì khiến cho chân chịu lực liền rời đi.
Chỉ là, Giản Mạt nhìn thấy ánh mắt của của vị chủ nhiệm kia trước khi xoay người đi..... hoàn toàn tràn ngập bất mãn vì chuyện bé xé ra to.
"Hai ngày nay ở lại trong biệt thự, đừng đi chỗ nào cả." Cố Bắc Thần lên tiếng, "Lát nữa anh gọi dì Lan qua đây."
"Không cần phiền toái như vậy, em không chạm đất….là được rồi." Dưới ánh mắt u ám của Cố Bắc Thần, cuối cùng Giản Mạt càng nói càng yếu ớt, cuối cùng chỉ đành thỏa hiệp một lần nữa.
Không có cách nào, ai bảo cô là cô vợ tốt của Trung Quốc chứ?
Cụ thể biểu hiện ở: Đặc biệt nghe lời chồng.
Dì Lan là người chăm sóc bà cụ Cố bên kia, tính tình ôn hòa giống bà cụ, cho nên bảo bà ấy sang đây chăm sóc hai ngày quả thật là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng mà Giản Mạt không có thời gian đi nghỉ ngơi hai ngày. Bản vẽ sơ thảo phòng hòa nhạc của Tô Quân Ly đã được định hình, cô còn chưa hẹn anh ta bàn bạc công việc tiếp theo.
Còn có phương án thiết kế văn phòng luật của Sở Tử Tiêu càng làm cho Giản Mạt vô cùng đau đầu!
Cố Bắc Thần trở về tập đoàn Đế Hoàng đã hơn mười một giờ, cuộc họp ban giám đốc được sắp xếp lúc trước, bởi vì mang Giản Mạt đến bệnh viện mà phải lùi lại.
Người như Cố Bắc Thần thành công không phải do tình cờ, anh rất nỗ lực, ít nhất thời điểm công tác rất ít khi tùy hứng làm bậy. Nếu không, Đế Hoàng cũng sẽ không thu về mức lợi nhuận cao hơn mấy lần sau khi anh tiếp nhận.
Hôm nay khi Cố Bắc Thần vừa gọi điện cho Tô San, cô ta đi thông báo xuống, các giám đốc đều kinh ngạc, vậy mà Cố Bắc Thần lại lùi cuộc họp quan trọng trong buổi sáng hôm nay, vì thế sôi nổi đến nghe ngóng.
Đáng tiếc, Tô San ngậm miệng không nói, dù sao không thể nói cậu chủ Thần mang vợ đi bệnh viện được? Còn là bị trẹo chân, ừm, nói ra sợ là dọa ngốc mấy ông già này mất.
2: Cho cô nhớ lâu một chút
"Cậu chủ Thần." Tiêu Cảnh cầm một chiếc máy ảnh đi đến, ngay sau đó đặt chiếc máy ảnh xuống trước mặt Cố Bắc Thần, “Người đang ở phòng họp."
Đi bệnh viện tương đối sớm, lý do đầu tiên khi bảo Giản Mạt che mặt là sợ nhỡ đâu cô bị lộ ra ngoài. Mặc kệ bọn họ có phải hôn nhân hợp đồng hay không, nhưng cô không muốn để cô lộ mặt trước công chúng, đương nhiên anh cũng không muốn.
Sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ tách ra, không khiến cho bước đi sau này của cô gian nan, coi như đây là bồi thường của anh vì sau khi kết hôn cô vẫn luôn tận tâm lấy lòng đi.
Dù sao bệnh viện Mẫn Khang là bệnh viện lớn của của Los Angeles, người tới đây không ít là nhà giàu với ngôi sao. Rất nhiều chó săn không có tin tức, sẽ đến đó thử vận may.
Bỗng nhiên lại đụng phải Cố Bắc Thần sáng sớm đưa bạn gái đi chữa bệnh?
Không, tiêu đề sẽ phải càng kích thích hơn một chút.... phá thai?
Cố Bắc Thần tiện tay lật xem ảnh, góc độ vừa nhìn đã biết là chó săn chuyên nghiệp chụp. Sớm như vậy đã nằm vùng, cũng làm khó người ta.
"Cậu chủ Thần, trực tiếp xử lý sao?" Tiêu Cảnh dò hỏi.
Trong tình huống bình thường, bắt được sẽ trực tiếp xóa hết những gì còn trong thẻ nhớ, sau đó cảnh cáo. Muốn mang về nguyên vẹn, chưa từng có chuyện này. Tiểu Canh có chút không hiểu được tâm tư của Cố Bắc Thần.
Cố Bắc Thần xem qua một lần, cầm máy ảnh đứng lên, trực tiếp đi ra ngoài. Tiêu Cảnh vội vàng đuổi theo.
Vào phòng họp, tên chó săn kia nhìn thấy anh ta co quắp, bất an, "Thần, cậu chủ Thần...."
"Ngồi." Một chữ vô cùng đơn giản, lộ ra khí phách lạnh lùng, khí thế bễ nghễ thống trị thế giới lại càng làm cho người ta không thể bỏ qua.