Phong Dập Thần ngồi bên cạnh, Cố Hảo cảm thấy trong xe có chút khó chịu, hơi thở cũng không ổn định.
Sau khi Phong Dập Thần ngồi xuống, bàn tay như có như không khoác lên ghế dựa bên chỗ cô ngồi, cảm giác giống như anh đang ôm cô.
Cố Hảo không tự nhiên di chuyển.
Tay của Phong Dập Thần đột nhiên rơi xuống, rơi trên lưng cô.
Thoáng chốc, sau lưng Cố Hảo cứng đờ.
Tay anh thực sự quá nóng, nóng đến hoảng sợ.
Cố Hảo hít một hơi, thử di chuyển để thoát khỏi loại ràng buộc này.
“Đừng nhúc nhích.” Phong Dập Thần lười biếng nói.
Cố Hảo cảm thấy hơi nóng, nhiệt độ cơ thể dường như tăng lên, khuôn mặt cũng có chút đỏ lên vì nóng.
Cố Hảo không thể ngồi yên. Tay anh đặt trên lưng cô, nếu cô không động đậy chẳng phải là ngầm cho phép sao.
Cô vươn tay muốn kéo tay anh xuống.
Nhưng ai biết được, cô kéo tay Phong Dập Thần xuống, nhưng anh lại trở tay nắm chặt tay cô.
Cố Hảo ngẩn người, nín thở, khẽ gọi "Anh Phong."
“Cố Hảo.” Phong Dập Thần nhích sát về phía cô híp híp mắt, mở miệng nói “Người hôm nay ức hiếp cô, ánh mắt không tệ nha.”
Cố Hảo nhíu mày, không hiểụ
“Có thể nhìn trúng người phụ nữ tôi vừa ý, ánh mắt độc đáo.” Phong Dập Thần nheo mắt, nghiền ngẫm mở miệng “Tôi có chút mong đợi được gặp người này.”
Bây giờ mới biết xấu hổ. 1
Cố Hảo nhăn mày, cuối cùng mới hiểu được người đàn ông này chính là một hung thần, xung khắc với cô.
Vốn là rất biết ơn anh, nghe anh nói như vậy, một chút xíu hảo cảm cũng không còn.
“Anh Phong, tôi quên mất anh vốn cũng chẳng khác gì lưu manh.” Giọng điệu của Cố Hảo cũng trở nên lạnh lùng hơn “Trình độ của anh so với người ta cao hơn một bậc, cần gì phải gặp người ta?”
Cố Hảo coi như hoàn toàn hiểu rõ. Người này là ai chứ, khen ngợi người khác cũng không quên khen ngợi chính mình, cô đương nhiên không muốn khách sáo nữa.
“Không ngờ tôi lại có vị trí như vậy trong lòng cô Cố, đã không gì có thể so sánh được rồi sao?” Giọng điệu thờ ơ của Phong Dập Thần tràn đầy ý tứ xấu xa.
Cố Hảo rút tay ra.
“Đừng nhúc nhích.” Phong Dập Thần siết chặt tay cô, khẽ cảnh cáo “Đừng lộn xộn, người khác chỉ là mới cởi quần trong của cô, tôi không chắc mình sẽ làm gì đâụ”
Cố Hảo trong nháy mắt cứng đờ, cô cảm thấy Phong Dập Thần người này không chính không tà, nói không chừng thật sự sẽ làm ra chuyện gì, đến lúc đó chỉ có cô gặp rắc rối.
Hiện tại Cố Hảo rất hối hận khi đã lên xe của Phong Dập Thần.
Đây là xe của một kẻ xấụ
Phong Dập Thần chính là cường đạo, cô là một người không biết tình hình mà leo lên xe cường đạo.
Cô nhất thời không dám nhúc nhích, chỉ có thể ngước mắt lên đối mặt với Phong Dập Thần, lại thấy khóe môi tà ác của anh tiếp tục cong lên, phát họa lên một đường vòng cung lờ mờ, xem ra cũng không tệ như vừa rồi.
Thậm chí, có chút thu hút ánh mắt người khác.
Trong lòng cô run lên, mím môi.
Phong Dập Thần bình tĩnh thu hết phản ứng của Cố Hảo vào trong mắt, khẽ cười một tiếng, cũng không nói gì.
Chỉ là tiếng cười kia, giống như đang mỉa mai Cố Hảo, "Cô này, sợ sao?"
Không biết tại sao, Cố Hảo đúng là có cảm giác như vậy.
“Anh Phong, anh có thể buông tay ra được không.” Cố Hảo bất đắc dĩ, không muốn bị anh cầm lấy tay không còn cách nào khác liền nói thẳng ra.
“Được.” Phong Dập Thần thật sự buông tay cô ra, nhưng tay lại đặt ở trên đùi của cô.
Cố Hảo có chút đau đầu, không thể làm gì khác hơn, đành phải nói lại "Anh có thể bỏ tay ra khỏi đùi tôi được không?"
"Không thể." Lần này, Phong Dập Thần từ chối.
“Thế này mà thích hợp sao?” Cố Hảo trầm giọng nói.
“Thích hợp.” Phong Dập Thần không phản đối “Cô Cố suýt chút nữa đã mất đi trong sạch. Tôi đây là an ủi cô.”
Cố Hảo như bị sét đánh.
Cô kinh ngạc nhìn Phong Dập Thần, anh đang cười híp mắt nhìn cô, "Hơn nữa, cô Cố, bây giờ cô cần được an ủi."
“Tôi không cần an ủi thân thể.” Cố Hảo nghiêm nghị nói, đâu chỉ là an ủi, bàn tay anh cách áo khoác đang vuốt vuốt đùi cô.
Thật khiến người ta sợ hãi.
Cô nổi da gà.
Chỉ sợ một giây sau anh sẽ kéo áo khoác xuống, vén váy cô lên làm chuyện không thể diễn tả được.
“Tôi chính là đang an ủi tinh thần cô.” Anh trầm giọng nói.
Quả thật là già mồm cãi láo, đều đã sờ lên rồi, còn nói cái gì mà tinh thần.
“Tôi cũng không cần an ủi tinh thần.” Cố Hảo lạnh lùng nói “Nếu anh Phong nhàn rỗi, có thể tự an ủi chân của mình.”
Phong Dập Thần liếc nhìn chân của mình, rất gần với Cố Hảo, gần như muốn dính lấy.
Anh lại ngồi gần cô hơn một chút, rồi nói, "Cô vừa nhắc đến, tôi ngược lại cũng cảm thấy mình cần được an ủi, nhưng tôi đang bận, cô tới an ủi tôi đi."
Nói xong, anh kéo tay cô đặt lên đùi anh, tay anh lại tiếp tục đặt lên đùi cô.
Đầu Cố Hảo muốn nổ tung, không nói nên lời.
Cô chỉ cảm thấy tay chân lạnh lẽo, giương mắt lạnh lùng nhìn về phía Phong Dập Thần, ánh sáng trong đôi mắt đen của anh như những vì sao lấp lánh, như Hắc Diệu Thạch loại tốt nhất, làm người ta kinh ngạc.