⬅ Trước Tiếp ➡
Bây giờ mới biết xấu hổ. 2
   “Đê tiện.” Cố Hảo không nhịn được mắng một câu, đột nhiên hất tay ra.
   Tay Phong Dập Thần vậy mà lại thò vào hai chân cô thăm dò một chút, có ý cảnh cáo "Thật sao?"
   “Phong Dập Thần, anh tự trọng một chút.” Cố Hảo thật sự không nhịn được nữa gào lên, “Bỏ tay anh ra.”
   “Cô Cố, cô mới nên tự trọng một chút, cẩn thận họa từ miệng mà ra.” Phong Dập Thần thu tay về, trong giọng nói có chút giễu cợt “Người khác khách sao, nhưng tôi cũng không nhất định phải khách sáo."
   Trong lòng Cố Hảo tức giận mà không làm được gì, thật sự khó chịu "Anh không phải là muốn chiếm tiện nghi của tôi sao? Tôi không vui, lẽ nào anh còn muốn cưỡng ép tôi hay sao?"
   "Khụ khụ khụ " Phía trước bỗng nhiên truyền đến tiếng nuốt nước bọt bị nghẹn.
  Ánh mắt Phong Dập Thần hung dữ nhìn về phía Lương Thần.
   Lương Thần lập tức ngồi ngay ngắn, “Tổng giám đốc, chúng ta bây giờ đi đâu?”
   Cố Hảo ngẩn ngơ, lập tức hồi phục tinh thần.
   Lúc này cô mới nhận ra, Lương Thần còn đang ngồi ở phía trước, vừa nãy cô và Phong Dập Thần lại nói chuyện như vậy.
   Cô nhất định là điên rồi, bị ép đến hồ đồ rồi.
   Cô vô thức nhìn về phía trước, Lương Thần đang lái xe.
   Phong Dập Thần lườm Lương Thần một cái, trầm giọng nói “Lương Thần, tìm một cửa hàng quần áo đang mở cửa, cô Cố từ trong ra ngoài đều cần thay."
   Lương Thần nói "Vâng."
   "Chiều cao 1m66, cân nặng khoảng 45kg đến 50kg." Phong Dập Thần tiếp tục nói "Chính là cái kích thước này."
   Nói xong, anh còn liếc nhìn Cố Hảo một cái.
   Cố Hảo có chút ngạc nhiên, Phong Dập Thần đúng là quan tâm, còn nghĩ được điều này.
   Lương Thần có lẽ là quá sốt ruột, sợ tổng giám đốc tức giận, nhanh chóng tìm cửa hàng quần áo. Nháy mắt tìm được một cửa hàng cho anh, liền dừng xe lại.
   “Tổng giám đốc, tôi vào trước nhìn một chút.” Lương Thần nhanh chóng xuống xe, đi vào trong.
   Cố Hảo sốt ruột "Tự tôi vào mua là được rồi."
   “Cô đừng cử động.” Phong Dập Thần trầm giọng nói.
   "Tôi muốn đi thử xem, mới biết phù hợp hay không phù hợp.”
   "Quần áo rách rưới, thử cái gì?"
   “Chính là quần áo rách rưới cho nên mới mua quần áo.” Cố Hảo vặn lại.
   Lương Thần đã đi vào trong rồi.
   Vốn dĩ trên xe chỉ còn hai người, thấy cô không hợp tác như vậy, vẻ mặt tuấn tú của Phong Dập Thần rõ ràng trở nên khó chịu, đương nhiên không hài lòng "Nếu còn cử động thêm một chút, tôi không ngại cưỡng ép cô, thật sự làm giống như những người khác."
   Cố Hảo trợn mắt lên.
   Phong Dập Thần kéo cổ tay cô, đặt lên trên lồng ngực mình, áp sát vào cô, hơi thở gần trong gang tấc, anh gằn từng chữ “Không tin, cô thử xem.”
   Cố Hảo rùng mình một cái, nắm chặt áo khoác trên đầu gối, nhẹ giọng nói “Anh Phong, anh đừng như vậy.”
   Phong Dập Thần nhướng mày, tháo áo khoác từ trên eo cô xuống, nhét vào phía sao chỗ ngồi của cô, áo khoác đắt tiền nhăn nhúm, tùy ý vứt bỏ.
   Tim Cố Hảo đập loạn xạ.
   Phong Dập Thần liếc mắt về phía cô, nhìn vào đôi chân trắng nõn thẳng tắp của cô, hơi căng thẳng, có chút kinh ngạc vì xinh đẹp.
   Chân rất cân đối, đẹp mắt.
   Bị nhìn chăm chú đến mức quẫn bách, Cố Hảo mím môi, tay nắm chặt chiếc váy nhăn nhúm của mình, cố gắng kéo xuống.
   "Kéo cái gì mà kéo? Vừa nãy cô chạy loạn bên ngoài, tôi đã nhìn thấy mông của cô, cô có biết rất mất mặt không.”
   “Anh nhìn thấy?” Cố Hảo thay vì ngượng ngùng,chỉ còn kinh ngạc.
   Thật kinh khủng, lẽ nào bị gió hất tung váy.
   Nhìn thấy bộ dạng thừ người ra của cô, Phong Dập Thần hừ nhẹ “Thấy được, xinh xắn, rắn chắc, rất đẹp.”
   Mặt Cố Hảo đỏ hết lên, cô cảm thấy quá xấu hổ rồi.
   “Bây giờ mới biết xấu hổ.” Phong Dập Thần chế nhạo, cực kỳ đầy mỉa mai.
Nói dối sẽ biến thành Pinocchio. 1
  Cố Hảo cảm thấy cho dù bên trong không còn quần cũng không xấu hổ bằng bị Phong Dập Thần nói.
   Chuyện này đương nhiên Phong Dập Thần có chút phóng đại.
   Dù cô có ngốc đến đâu, cũng sẽ không ngốc đến mức không bảo vệ phía dưới khi chạy, làm sao có thể lộ mông ra được.
   Điều này tuyệt đối không thể.
   "Anh Phong, nói dối sẽ biến thành pinocchio."
   "Pinocchio?" Phong Dập Thần nhíu chặt mày "Cái tên này sao nghe quen vậy? Giống như đã nghe qua ở đâu?"
   Cố Hảo nhịn không được trợn mắt kích động, truyện này nổi tiếng như vậy, anh thật sự không biết sao?
   Phong Dập Thần lại hỏi "Biến thành Pinocchio thì sao?"
   “Mũi sẽ dài ra.” Cố Hảo tức giận nói “Rất dài, rất dài.”
   “Biến dài có liên quan gì đến cô?” Phong Dập Thần không phản bác mở miệng “Đây là việc của tôi, hình như không liên quan gì đến cô?”
   Cố Hảo bị chặn họng không nói nên lời.
⬅ Trước Tiếp ➡