⬅ Trước Tiếp ➡
   "Hay là nói, cô rất quan tâm tôi, sợ mũi tôi biến dài sẽ không đẹp trai, ảnh hưởng đến một số cảm nhận và một số kích thích của cô?” Phong Dập Thần nói đầy ẩn ý.
   “Không liên quan gì đến tôi, là do tôi quản việc không cần thiết được chưa.” Cố Hảo vội vàng cãi lại.
   “Những người có mũi dài được cho là có khả năng tốt trong một số lĩnh vực nhất định. Cô đã nghe qua điển cố này chưa?” Ánh mắt Phong Dập Thần nhìn xâu xa lên phía trên đầu gối của cô một chút.
   Cố Hảo bắt gặp ánh mắt xâu xa của anh, ánh mắt nóng rực như bốc lửa, khiến cô nhanh chóng thay đổi chủ đề “Không có, tôi không hiểu anh đang nói cái gì."
   Cô theo bản năng cụp mắt, không nhìn Phong Dập Thần, tay cũng nắm chặt hai bên váy, ý định che lại chân trắng nõn không cho anh nhìn thấy.
   Nhưng, bàn tay của Phong Dập Thần lại đè lên tay đang giữ mép váy của cô,"Nghe không hiểu cần gì phải cúi đầu, còn làm ra hành động như vậy, cô che cái gì?"
   Cố Hảo hoảng sợ ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt sâu sắc của anh, vội nói "Tôi là phụ nữ, đương nhiên phải bảo vệ chính mình."
   “Mông đều đã bị tôi nhìn thấy, cô còn quan tâm đến đùi của mình sao?” Phong Dập Thần phía trên nhìn cô, châm chọc nói.
   "Anh " Cố Hảo lạnh lùng nói "Tôi không có lộ, tôi chắc chắn."
   "Lộ."
   “Thì sao?” Cố Hảo tức giận “Liên quan gì đến anh?”
   “Vừa rồi là ai kêu tôi cứu mạng?” Phong Dập Thần bá đạo hỏi ngược lại, “Mới vừa nói ra, đã quên rồi sao?”
   Cố Hảo nhớ đến lúc anh xuất hiện, cởi áo khoác khoác lên cho cô, lúc đó cô đúng là cảm động, nhưng bây giờ người này thật sự rất đáng ghét.
   Coi như là anh có giúp một chút, nhưng càng đáng ghét.
   Chỉ là hiện tại bản thân không có quần con, không dám mạo hiểm động thủ, ai biết Phong Dập Thần sẽ làm chuyện gì.
   Cố Hảo quay mặt đi, không nhìn anh, trong lòng bực bội muốn chết.
   Phong Dập Thần không nhanh không chậm nhìn cô, nhàn nhạt mở miệng “Vừa rồi cô kêu cứu mạng, tôi giúp cô, hiện tại cô nói chuyện này không liên quan đến tôi, tôi thấy cô đừng mặc đồ ra ngoài cũng được. Cái tên lưu manh trước giúp cô cởi quần con, tôi giúp cởi luôn váy của cô ra, sao nào?”
   Cố Hảo kinh ngạc nhìn anh, chỉ cảm thấy máu toàn thân đều lạnh.
  Bị tình thế ép buộc, cô chỉ có thể lần thứ hai thỏa hiệp “Anh Phong, tôi không có quên là tôi kêu anh cứu tôi.”
   Nói xong, Cố Hảo cúi đầụ
   Cái đầu nhỏ cúi xuống rất thấp, trông thật đáng thương.
   Cô vẫn nhận ra hiện thực, nhỏ giọng nói "Hi vọng anh đại nhân không chấp tiểu nhân, đừng chấp nhặt với tôi."
  Phong Dập Thần khẽ hừ một tiếng, “Chấp nhặt với cô, cô bây giờ sớm đã bị tôi giao cho lưu manh rồi."
  Cố Hảo thật sự không biết phải làm sao tiếp lời.
Nói dối sẽ biến thành Pinocchio. 2
   Sau một hồi im lặng, cô mới thử nói "Anh Phong, tôi phải đi làm, thật sự không có thời gian trì hoãn quá lâụ Sắp đến giờ rồi."
   “Hôm nay cô không cần đi.” Phong Dập Thần bá đạo mở miệng “Tôi sẽ để Lương Thần giúp cô xin nghỉ.”
   “Như vậy sao được?” Cố Hảo theo bản năng phản bác.
   "Sao lại không được? Tòa soạn của cô là nơi tập trung công việc của các người lâu năm, người mới đi là như cô, chỉ có thể tụ tập làm tăng thêm công việc cho họ."
   “Tôinan” Cố Hảo nhận ra mình không có cách nào phản bác, bởi vì lời nói của Phong Dập Thần cô cũng thừa nhận.
   "Nhưng mà, tôi đã ký hợp đồng, phải đi làm. Không đi làm tôi ăn cái gì?"
   “Uống gió tây bắc.” Phong Dập Thần thản nhiên tiếp lời.
  Cố Hảo trợn mắt há hốc mồm, bộ dạng kinh ngạc.
   Nhìn thấy cô như vậy, anh lại không khỏi cong khóe lên, nói “Thay quần áo rồi đi saụ Lương Thần đã gọi điện thoại, không ai dám tìm cô gây phiền phức."
  Cố Hảo không thể làm gì khác hơn là im lặng.
   “Tên lưu manh kia, cô biết chứ?” Đột nhiên, Phong Dập Thần lại mở miệng.
   Cố Hảo ngẩn người. mím môi.
   "Có quen biết với cô, như vậy được. A, vậy thì hiểu rồi.”
   Cố Hảo lập tức lắc đầu "Không phải như anh nghĩ."
   “Tôi nghĩ thế nào?” Phong Dập Thần hỏi ngược lại.
   Cố Hảo cụp mắt, mờ mịt nói “Nói chung, coi như tôi xui xẻo.”
   “Lần sau, có người đối xử với cô như vậy thì đá vào điểm trí mạng của anh ta.” Phong Dập Thần liếc cô một cái, nhắc nhở “Đá vào chỗ trí mạng, một đá liền đoạn tử tuyệt tôn.”
   Cố Hảo "Tay của anh còn đang đặt trên đầu gối của tôi, xin hỏi như vậy tôi có thể đá vào chỗ trí mạng của anh không?"
   Cô và anh lại bốn mắt nhìn nhaụ
   Phong Dập Thần bĩu môi "Cô dám làm vậy, tôi liền bẻ gãy cổ cô tại chỗ."
   "Anh vừa nói."
   "Trừ tôi ra."
   "Tại sao lại trừ anh?"
   "Bởi vì tôi không giống những người khác."
   "Cá mè một lứa."
   “Tôi là một tên lưu manh chuẩn mực.” Anh nói rõ ràng.
   Còn không giống nhau sao.
   Cố Hảo nhìn anh không nói nên lời, ánh mắt của anh như giếng sâu, đầy cảm giác bí ẩn, có thể dễ dàng nuốt chửng người ta.
   Cố Hảo vẫn nhìn anh, hai chữ chuẩn mực này, làm cho cảm xúc trong lòng cô không biết vì sao dâng lên.
⬅ Trước Tiếp ➡