Bình phục một chút sự mãnh liệt trong cơ thể, Đoàn Hồng Huyên từ từ đem cơ thể rời khỏi Ngải Tử Lam, bình tĩnh mà lạnh lùng lên tiếng: “Tử Lam, anh chỉ là muốn nói cho em biết, nếu em không muốn để anh nắm tay em đưa đi, vậy anh chỉ có thể ẵm em đi, em tự chọn đi.”
Nói xong câu vô sỉ này, Đoàn Hồng Huyên một chút bộ dạng xấu hổ cũng không có, giống như chuyện vốn phải như vậy.
Ngải Tử Lam đương nhiên là bị lời của Đoàn Hồng Huyên làm cho ngứa răng rồi, nhưng cô vừa mới vất vả lắm mới kéo hắn ra khỏi bờ vực thẳm, bây giờ cũng không không dám phản kháng lại lần nữa, chỉ có thể thầm mắng trong lòng.
Ai có thể ngờ chứ, Đoàn Hồng Huyên đường đường là tổng tài tập đoàn tài phiệt cao cấp Đoàn Thị, lại là kẻ vô lại vô sỉ như vậy.
Bỏ đi bỏ đi, bị nắm một chút cũng không mất miếng thịt nào. Ngải Tử Lam bất đắc dĩ nghĩ vậy.
Thấy con mèo nhỏ không vâng lời tạm thời bị thuần phục ngoan ngoãn trở lại, đáy mắt Đoàn Hồng Huyên lướt qua một ý cười, tâm tình vui vẻ tiếp tục nắm tay Ngải Tử Lam hướng về phía phòng ngủ.
“Đây là phòng khách, em tạm thời ở đây trước đã.” Đèn mở lên sáng chói, đập vào mắt là căn phòng sạch sẽ thoải mái.
Đoàn Hồng Huyên không phải là không nghĩ qua việc để Ngải Tử Lam và hắn ở chung một phòng, nhưng Ngải Tử Lam nhất định là sẽ không đồng ý, huống hồ, bên gối ngày ngày ngủ một cô gái mê người như vậy, hắn sợ mình không làm chủ được, sẽ lại lần nữa ăn lấy cô.
Mặc dù bọn họ đã là vợ chồng hợp pháp, nhưng Đoàn Hồng Huyên không phải là loại người cưỡng bách người khác, hắn sẽ đợi đến ngày Ngải Tử Lam yêu hắn, đồng ý chung giường chung gối với hắn.
Đưa Ngải Tử Lam một vòng ngắm căn phòng, Đoàn Hồng Huyên mặt lãnh khốc lại bổ sung thêm: “Vật dụng cá nhân của em, uhm, vẫn cần chuẩn bị một số đồ dùng sinh hoạt nữa, một hồi anh sẽ kêu người đưa tới.”
16.2: Có anh ở đây
Cả ngày hôm nay, Đoàn Hồng Huyên đều ở bên cô bôn ba bận rộn, rõ ràng chỉ là người lần đầu gặp mặt a, hắn lại có thể chu toàn chăm sóc như vậy. Nói không cảm động là giả dối. Đã lâu rồi không cảm nhận được sự ấm áp, Ngải Tử Lam trong lòng có chút chua xót, lại càng thấy ấm áp.
“Cám ơn anh, Hồng Huyên.”
Ngải Tử Lam mang theo sự cảm kích sâu sắc, thật sâu liếc nhìn Đoàn Hồng Huyên, dáng hình anh ta thâm thúy như vậy, ánh mắt mê người như vậy, như có như không mang theo sức hấp dẫn. Anh ta quả là một người đàn ông xuất chúng xuất sắc.
Thời gian lâu, có lẽ cô sẽ rung động mất.
Lại là câu cám ơn này.
Sắc mặt Đoàn Hồng Huyên không ngừng lạnh lùng xuống, ánh mắt hơi lóe, ánh mắt đen láy mê người nhìn Ngải Tử Lam, chỉ có thể bất lực âu yếm một câu: “Đồ ngốc, tắm chút đi, cứ yên tâm nghỉ ngơi đừng lo lắng, có anh ở đây rồi.”
Nghe thấy câu này, Ngải Tử Lam mơ hồ cảm nhận được sự yên tâm.
Dù sao thì, Đoàn Hồng Huyên bây giờ cũng là chồng của cô a, là người cô có thể dựa dẫm vào.
Đương nhiên, quan trọng hơn là, từ bây giờ trở đi, cô liền có thể đưa tay ra, bắt đầu tra chân tướng về cái chết của mẹ, đồng thời chuẩn bị làm thế nào để đoạt lại Ngải Thị vào trong tay. Đây đối với cô mà nói là chuyện quan trọng nhất.
Những thứ khác, cô không dám nghĩ nhiều, cũng sợ mình nghĩ nhiều.
Trong thư phòng Đoàn gia, lão phu nhân đang ngồi trên ghế, đẩy đẩy mắt kính trên mũi, lật xem một xấp tư liệu dày mà trợ lý Lý đưa tới.
Ngồi đối diện với bà, chính là đứa con trai bảo bối của bà, Đoàn Hồng Huyên.
“Hồng Huyên, người con gái mà con để ý mẹ đương nhiên sẽ không can thiệp.” Lão phu nhân nhìn một chút rồi tùy ý đặt xấp tài liệu lên bàn, coi bộ không quan tâm lắm, ngẩng đầu hướng Đoàn Hồng Huyên, giọng ôn hòa, “Nhưng con tuyệt không thể để gia tộc cô ấy xâm phạm đến lợi ích của Đoàn Thị.”
Tập đoàn Đoàn Thị đã trải qua nguy cơ phá sản mấy năm trước, không dễ dàng gì mới vựng dậy được, trở thành tập đoàn tài phiệt đứng đầu Á châu.
“Điểm này con rất rõ. Ngải Thị căn bản không đáng để lo.” Đoàn Hồng Huyên gật gật đầu, ánh mắt vẫn luôn băng lạnh khi nhắc đến cô mới nhu hòa đi một chút, “Cô ấy là vợ của con, con nhất định sẽ che chở cho cô ấy, ủng hộ những việc cô ấy muốn làm.”
Hắn không phải là không rõ tình hình Ngải gia, nhưng, chuyện này không chút nào ngăn trở được tình yêu của hắn đối với cô, đây chính là người con gái mag hắn vừa gặp lần đầu đã liền si mê.
“Tốt, mẹ tin con có thể xử lý ổn thỏa, dù sao thì cũng là con trai do ai sinh ra chứ.”
Thấy ánh mắt kiên định của con trai, lão phu nhân vui mừng cười cười. Bà nhìn người vẫn rất chuẩn, không chỉ là đơn thuần là qua dư luận bên ngoài. Bà có thể nhìn ra, Ngải Tử Lam không phải là cô gái xấu, cô ấy đáng có được tấm chân tình của con trai bà dành cho.
17.1: Đoàn thái thái
Sáng sớm ngày hôm sau, ánh nắng ấm áp nhẹ nhàng chiếu lên gương mặt tú lệ trắng nõn của Ngải Tử Lam.
Đây là đêm đầu tiên Ngải Tử Lam ở Đoàn gia, có chút xa lạ cùng bối rối.
Vừa xuống lầu, người hầu đã chuẩn bị xong bữa sáng, lão phu nhân và Đoàn Hồng Huyên đều đã ngồi bên bàn ăn dùng bữa. Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, từng chút rơi trên sàn nhà, trên bàn và trên người bọn họ, lay động rực rỡ, có một cảm giác ấm áp khó nói thành lời.
Đây chẳng phải là cảnh mà Ngải Tử Lam vẫn luôn mong đợi sao?
“Tử Lam, tới ăn sáng nào.” Lão phu nhân trông thấy cô, thân thiết gọi.
Ngải Tử Lam khẽ cúi đầu, vội vàng bước nhỏ chạy tới, ngồi xuống bên cạnh Đoàn Hồng Huyên, đôi má ửng hồng, có chút xấu hổ.
Ngảy đầu tiên cô đã dậy muộn rồi. Cũng không có người hầu nào kêu cô dậy.
Đoàn Hồng Huyên ngước nhìn cô, khuôn mặt tuấn nhan bình tĩnh không chút gợn sóng, không nói gì.
Đoàn Hồng Huyên trang phục hôm nay khác ngày hôm qua, bộ đồ tây giày da, bộ đồ tây là phẳng vô cùng chỉn chu, càng toát ra thân hình cao to của hắn, vẫn lộ ra một cỗ khí tức thành thục bình ổn.
Lấp lánh trên chiếc cổ trắng nõn của hắn, ngũ quan hoàn hảo không thể bắt bẻ, chiếc mũi cao thẳng, môi mỏng lãnh tình, còn nữa một đôi mắt đen sắc bén, ánh mắt hoàn hảo ở mọi góc độ.
Ngải Tử Lam nhất thời có chút lóa mắt.
Không thể không nói Đoàn Hồng Huyên rất là anh tuấn, trời sinh có một làn da đẹp, cho dù có bỏ đi thân phận của hắn, cũng khó trách trong giới quý tộc vẫn có nhiều người mê hắn như vậy, còn về những tin tức bên rìa của hắn, kỳ thực trước giờ chưa lúc nào dứt.
Có điều Ngải Tử Lam trên người mang không ít tin đồn của Ngải gia, trong đó còn có không ít tin đồn không thật, thì sao cô còn để ý những tin đồn trên người Đoàn Hồng Huyên.