⬅ Trước Tiếp ➡
Thời gian từng chút từng chút trôi qua, lão phu nhân ra ngoài tập thể dục buổi sáng, bên bàn ăn chỉ còn lại hai người Đoàn Hồng Huyên và Ngải Tử Lam.
“Ăn xong rồi, anh đưa em đi s thị.” Đoàn Hồng Huyên lau miệng, mặt lạnh lùng, đầu cũng không ngẩng lên nói.
“Như vậy…..không tốt cho lắm.” Tay cầm muỗng cháo dừng lại, Ngải Tử Lam có chút bất đắc dĩ do dự, trong lòng cô thật ra thì đang kháng cự.
Đoàn Hồng Huyên nổi tiếng như vậy, thu hút quá nhiều sự chú ý. Mà cô thì chỉ muốn yên ổn tốt nghiệp đại học s. Mặc dù điều này có vẻ không được thực tế cho lắm sau khi cô trở thành phu nhân tổng tài Đoàn Thị.
Ánh mắt Đoàn Hồng Huyên lập tức trở nên lạnh lùng, miệng lưỡi kiên định không thể cự tuyệt, kèm theo giọng điệu bá đạo.
“Tử Lam, em phải nhớ lấy, em bây giờ là Đoàn phu nhân danh chính ngôn thuận, bà Đoàn.” 
Giọng trầm ấm gợi cảm, có một loại ma lực đặc biệt, đầu lưỡi uyển chuyển trên mấy chữ Đoàn phu nhân, bà Đoàn, mang theo một loại ôn nhu hiếm có.
“Điểm này anh sẽ không giấu diếm, hơn nữa còn tuyên bố với thiên hạ. Huống hồ chỉ có như vậy, mới tiện cho em làm điều em muốn, đúng không?”
Đúng vậy, hắn nói rất đúng. Đây chính là nguyên nhân chủ yếu mà cô đồng ý kết hôn với anh ta không phải sao?
Từ lúc chấp nhận lời cầu hôn của anh ta, quyết định trở thành bà Đoàn, cô nhất định phải nhận lấy sự chú ý từ khắp các giới, không thể tránh khỏi.
Cô chỉ là mới vừa bắt đầu, vẫn có chút chưa thích ứng, nhưng thản nhiên tiếp nhận sớm một ngày, cũng chính là cô có thể sớm một ngày đạt thành mục đích.
Không biết ở đại học s, phong ba nào sẽ chờ đợi cô.
“Được, sau này em sẽ không như vậy nữa.” Sau khi nghĩ thông điểm này, Ngải Tử Lam liền vô cùng thản nhiên.
“Vậy bà Đoàn, đi thôi.” Tựa hồ như Ngải Tử Lam ảo giác, Đoàn Hồng Huyên sau khi nghe câu này, trên mặt nhanh chóng thoáng qua ý cười.
Xe chạy trên đại lộ thẳng hướng đại học s, gió nhẹ thổi qua, không khí tươi mát, phong cảnh làm say lòng người.
Lúc này, một cuộc điện thoại gọi tới.
17.2: Đoàn thái thái
Sớm như vậy là ai chứ? Là người của công ty sao? Hay là khách hàng quan trọng nào? Ngải Tử Lam có chút hiếu kỳ ngó ngó Đoàn Hồng Huyên. Thân là tổng tài tập đoàn tài phiệt hàng đầu tập đoàn Đoàn Thị, công việc hằng ngày của Đoàn Hồng Huyên chắc chắn là rất nhiều, người tìm anh ta hẳn cũng không ít.
Anh ta lại bớt chút thời gian quý báu ra đưa cô tới đại học s. Đoàn Hồng Huyên có chút hối hận vì đã làm chậm trễ thời gian của anh ta, đồng thời trong lòng lại có chút ấm áp, tim có hơi chút rung động.
Đoàn Hồng Huyên dưới ánh mắt của Ngải Tử Lam, bình tĩnh móc điện thoại ra nghe.
“Đoàn thiếu gia, ở cổng trường đại học s cánh phóng viên đã đứng đông lắm rồi, sợ sẽ kinh động đến thiếu phu nhân, các cổng khác cũng có phóng viên rình mò rồi, nơi an toàn nhất chính là cổng phía bắc, phóng viên khá là ít, người của chúng ta đã đứng thủ ở đó rồi.” Trợ lý Lý báo cáo, giọng có chút dồn dập.
“Ok.” Lạnh lùng trả lời, Đoàn Hồng Huyên trong lòng tư lự.
Mặc dù Đoàn Hồng Huyên rất vui khi cùng Ngải Tử Lam xuất hiện công khai dưới thân phận phu thê, nhưng tin tức hắn kết hôn vừa mới công bố, hôm nay dư luận đã bùng nổ, phóng viên trước cổng chính nhiều như lông trâu, hắn không muốn Ngải Tử Lam sớm nhận lấy áp lực lớn như vậy.
Đại học s đứng hàng đầu trong những đại học trọng điểm của thành phố s, khuôn viên trường và khu vực xung quanh luôn xanh tốt, cây cối xanh um, chim hót hoa thơm, nước gợn liễm diễm, kiến trúc giáo nội lịch sử đã lâu, đậm màu cổ kính, thư hương khí tức rất nồng hậu.
Cố ý tránh đám phóng viên rình rập trước cổng trường, Đoàn Hồng Huyên lái xe từ của phụ đi vào, vòng qua mấy con đường, từ từ dừng xe lại trước một rừng cây nhỏ. Xung quanh người đi lại chỉ lác đác vài ba người.
Đây chẳng phải là rừng cây nhỏ sao? Ngải Tử Lam có chút kinh ngạc. Có thể nói, cô đối với nơi này không hề xa lạ gì, trước kia lúc rảnh rỗi, cũng đã từng cùng mối tình đầu tới đây hai ba lần.
Không thể không nói, bất cứ trường đại học nào, cũng sẽ có những nơi ẩn nấp nhất định, chuyên dừng để cho những đôi tình lữ hẹn hò, ngay cả đại học s tràn đầy trí thức cũng không ngoại lệ, khu rừng nhỏ này chính là nơi hẹn hò nổi tiếng nhất cho những đôi tình lữ của đại học s, nó đơn giản là được đông đảo sinh viên đại học s kêu bằng cái tên “khu rừng nhỏ.”
Bây giờ là buổi sáng, gần tới giờ lên lớp, cho nên người không nhiều, nhưng vào buổi tối thì khác.
Anh ta sao lại biết nơi này?
Ngải Tử Lam vô cùng hiếu kỳ. Đoàn Hồng Huyên lưu học sinh Harvard cư nhiên cũng biết khu rừng nhỏ này, có chút thần thông quảng đại, hay chỉ là mèo mù vớ cá rán? Anh ta kỳ thực không biết ý nghĩa của khu rừng nhỏ này, chỉ là theo bản năng nấp vào một nơi ẩn náu an toàn?
“Xuống xe.” Đoàn Hồng Huyên trước sau như một, khuôn mặt lãnh khốc phun ra hai chữ.
Ngải Tử Lam mở cửa xe xuống xe, đứng trên con đường trước khu rừng nhỏ. Cô dáng người mảnh mai, mái tóc dài bồng bềnh, eo thon chân mảnh, tư thế đẹp, tự đã thành một phong cảnh.
“Anh về đi.” Ngải Tử Lam khẽ cúi người, xuyên qua lớp cửa kính nửa mở hướng Đoàn Hồng Huyên khẽ chào, lông mi cong dài, đôi mắt long lanh nhu hòa mê người, đôi môi hồng tinh tế.
Người con gái này lại hấp dẫn hắn, cô rốt cuộc có biết hay không, cô có sức mê hoặc chết người.
18.1: Thế nào
Vốn dĩ hắn chọn nơi ẩn nấp như vậy mà dừng lại, là vì tránh tai mắt người khác, nhưng bây giờ, lại càng muốn một nụ hôn.
“Bà Đoàn, đây chính là cách bà tạm biệt với chồng mình sao?” Đoàn Hồng Huyên ngước mắt, cau mày, ánh mắt băng lạnh quét tới Ngải Tử Lam, có chút gì đó không mấy tốt đẹp, trong lòng không nỡ để hình bóng xinh đẹp như vậy biến mất ngay trước mắt.
“Ách……”Ngải Tử Lam kinh ngạc, trong ánh mắt lộ ra mấy phần không hiểu.
Cách tạm biệt như vậy có vấn đề gì sao? Vì sao Đoàn Hồng Huyên bộ dạng lại như không vừa ý vậy? Bọn họ dù sao cũng không phải là vợ chồng yêu nhau bình thường sau đó thuận theo đó mà kết hôn, Ngải Tử Lam…
Thấy cô vẫn là bộ dáng ngơ ngác không hiểu, Đoàn Hồng Huyên cũng không có ý định cố gắng gì, trực tiếp xuống xe, tới trước mặt cô, khẽ nói: “Chúng ta là vợ chồng mới cưới, bên ngoài lại có các phóng viên dòm ngó.”
Giây tiếp theo là một nụ hôn ấm nóng lướt xuống…..
Hương vị của cô vẫn tuyệt như vậy, Đoàn Hồng Huyên có chút xao động, như còn chưa thỏa, còn nhẹ cắn cánh môi hồng của cô, triền miên thật lâu.
“Ầm ầm ầm.” Không chút phòng bị, đột nhiên không kịp đề phòng đã bị cưỡng hôn, Ngải Tử Lam hoàn toàn kinh ngạc tại chỗ, chỉ có thể nghe thấy tim mình đập càng lúc càng mạnh, càng lúc càng lớn, vành tai trong nháy mắt ửng đỏ lên, kinh ngạc nhất là, trong lòng cô không những không chán ghét nụ hôn này, ngược lại lại có chút như có như không hưởng ứng.
⬅ Trước Tiếp ➡