⬅ Trước Tiếp ➡
Tiếng ba giận mắng khiến cho Ngải Tử Lam ngạc nhiên ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện trong phòng khách không chỉ có ba, mẹ kế và chị gái đều ở đó, còn có hai người đàn ông xa lạ mặc quần áo cảnh sát.
Ngải Tử Lam trong lòng bỗng có 1 dự cảm chẳng lành, bình tĩnh nói: “Con tối qua”
“Không cần nói nữa, ta biết cả rồi.” Ngải Thành Quốc giọng điệu không hay ngắt lời Ngải Tử Lam, một nét mặt hận không thể đánh chết cô tiếp tục nói, “Ta thật không ngờ, Ngải gia lại sinh ra một đứa con gái đáng xấu hổ như vậy.”
Ngải Tử Lam nhất thời không biết nên nói như thế nào, cô theo bản năng nhìn về phía mẹ kế và chị gái đang ngồi một chỗ, bọn họ trên mặt đều là một vẻ đắc ý, điều này khiến cho Ngải Tử Lam trong lòng hơi chột dạ.
Lẽ nào chuyện tối qua, ba đã biết rồi.
Ngải Tử Lam bên này còn đang tính xem nên nói thế nào cho rõ chân tướng, hai người cảnh sát kia đã đi về phía cô.
“Cô Ngải Tử Lam, cô hiện tại có liên quan đến vụ việc tụ tập hút heroin, phiền cô theo chúng tôi một chuyến.”
Ngải Tử Lam trong đầu ầm một tiếng, “hút heroin” hai chữ này như sấm sét vậy, đánh cho cô ù cả đi.
“Tôi không có hút heroin, các người nhầm rồi.” Ngải Tử Lam quả quyết nói, chuyện hút heroin, chưa cần nói đến hút, cô ngay cả hình dáng của nó ra sao cô còn chưa từng tận mắt nhìn thấy nữa là.
Cảnh sát liếc nhìn nhau, giống như đã định tội cho cô vậy, cho nên đối với sự giảo biện của người hút heroin không hề ngạc nhiên chút nào, ngược lại trên mặt lại có chút khinh thường châm chọc.
“Cô Ngải, chúng tôi tối qua đột nhập kiểm tra, bắt được một người hút thốc phiện, khi đó hiện trường khá là hỗn loạn, có mấy người đã chạy mất, nhưng chúng tôi ở hiện trường đã tìm thấy chứng minh thư của cô.”
Nói rồi, viên cảnh sát lấy từ trong túi nhựa ra một chiếc chứng minh thư, cầm theo túi nhựa chìa mặt chính của chứng minh thư cho Ngải Tử Lam nhìn.
Ngải Tử Lam vừa nhìn liền biết chuyện gì đã xảy ra. 
Hôm qua Ngải Tử Kỳ cô đeo ba lô trên vai đi đến nhà hàng cao cấp hẹn hò thì không giống lắm, cố tình đưa cho cô một cái túi xách, lại vì cô đang vội, Ngải Tử Kỳ ngoài việc trong túi xách để cho cô một ít tiền mặt, các giấy tờ và thẻ ngân hàng của cô đều để ở nhà.
Bây giờ xem ra, rõ ràng chính là Ngải Tử Kỳ đem chứng minh thư của cô ném ở hiện trường tụ tập hút heroin, bây giờ còn muốn định tội cho cô.
Đây là hút heroin a, không phải đánh nhau ẩu đả, chuyện như này nếu bị ghi vào trong hồ sơ của cô, cô đời này coi như bị hủy rồi.
Ngải Tử Lam nhìn sâu vào người chị gái đang đắc ý khẽ cười, nén lửa giận và uất ức nói với cảnh sát: “Chứng minh thư này đúng là của tôi, nhưng tối qua người tụ tập hút heroin không phải tôi, tôi có chứng cứ, tối qua tôi ở chỗ khác, các anh có thể theo dõi camera giám sát, cũng có thể đi tìm nhân chứng lấy bằng chứng.”
4.1: Cô có khỏe không
Hai người cảnh sát nhìn nhau, người có liên quan đến hút heroin, trừ phi tâm lý cực kỳ mạnh mẽ, bằng không sao có thể như Ngải Tử Lam bình tĩnh trấn tĩnh như này.
“Cô Ngải, rất xin lỗi, cho dù như vậy, chúng tôi vẫn cần phiền cô đi tới cục một chuyến, để làm bản tường trình. Ngoài ra, nếu cô có thể nói rõ hướng đi của chứng minh thư của cô, hoặc là nói ra người có khả năng nhất đem chứng minh thư của cô đánh rơi ở đó, như vậy sẽ giúp ích rất nhiều cho cô thoát khỏi mối nghi ngờ.”
Cảnh sát sau khi suy nghĩ nói với Ngải Tử Lam như vậy, giọng và thái độ so với lúc vừa rồi tốt hơn một chút.
Ngải Tử Lam cụp mắt xuống, sau khi đưa ra quyết định trong lòng nói: “Người lấy chứng minh thư của tôi, tôi ngược lại biết chính xác một người.”
Không ai để ý Ngải Tử Kỳ trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch, lần này không chỉ là cảnh sát, ngay cả vợ chồng Ngải gia cũng thúc giục Ngải Tử Lam mau nói, tránh việc cô dính vào vụ bê bối làm xấu mặt Ngải gia.
Ánh mắt Ngải Tử Lam lướt qua ba và mẹ kế một ghét bỏ một khinh thường, cuối cùng rơi xuống mặt người chị ánh mắt đang hoảng loạn.
Giọng cô dịu dang, lại vô cùng chắc chắn nói: “Hôm nay khi tôi ra ngoài, chị tôi đã đổi ví của tôi, tất cả những giấy tờ của tôi đều là chị ấy giữ giúp.”
Đối với việc nói ra chân tướng này, Ngải Tử Lam một chút áy náy trong lòng cũng không có.
Trước đó Ngải Tử Kỳ hạ thuốc muốn tính kế khiến cô thân bại danh liệt, bây giờ lại vọng tưởng ở phía sau làm cho cô dính vào hút heroin tội danh hủy hoại cuộc sống này. Cô mặc dù là người chú ý đến tình cảm, nhưng cũng không phải kẻ ngốc yếu nhược có thể ăn hiếp.
Nếu nhượng bộ chỉ có thể chuốc lấy những mưu kế độc ác, vậy thì, không cần nhượng bộ nữa.
Ngải Tử Kỳ sắc mặt trắng bệch, xẹt một cái đứng dậy, ẩn ý nói: “Tôi đi đúng ngồi đúng, có bản lĩnh cô tìm người tới chứng minh chỗ ở của cô tối qua đi, bằng không tôi không gánh cái tội danh hãm hại em gái ruột này.”
Ngải Tử Lam nhướn mày, xem ra người chị ngốc này vẫn nghĩ rằng cô tối qua lên giường với kẻ mà chị ta sắp đặt, cho nên mới chắc chắn như vậy đây.
Ngải Kiến Quốc và mẹ kế cũng liên tục mắng Ngải Tử Lam, cuối cùng vẫn là cảnh sát lấy lý do phải đưa hai chị em đi xét hỏi để làm bản tường trình, mới khiến bọn họ miễn cưỡng dừng lại.
Con gái lớn bảo bối phải đi tới cục cảnh sát, vợ chồng Ngải gia đương nhiên là muốn đi theo.
Có điều, đợi đến khi Ngải Tử Lam thản nhiên chấp nhận xét nghiệm nước tiểu xem có độc phẩm không, Ngải Tử Kỳ lại ồn ào kêu mình không có hút heroin không chịu làm xét nghiệm, tất cả mọi người đều ý thức được một chuyện.
Xem ra người thực sự hút heroin rất có khả năng là Ngải Tử Kỳ, nếu không sao cô ta phải chột dạ như vậy?
Ngải Tử Lam không thèm để ý người chị này muốn nháo ra sao, coi như là sau cùng chị ta cũng sẽ được ba mẹ bỏ tiền ra chuộc về nhà không hề gì, những gì Ngải Tử Lam muốn chỉ là thái độ khiến họ hiểu.
Cô từ nay về sau, tuyệt đối sẽ không nhượng bộ Ngải Tử Kỳ dù nửa bước.
Khi điện thoại của Đoàn Hồng Huyên gọi tới, vừa đúng lúc Ngải Tử Lam bước vào phòng thẩm vấn, Ngải Tử Kỳ nghe thấy điện thoại Ngải Tử Lam reo, vốn không muốn bắt máy.
Nhưng trong đầu cô ta lại xẹt lên một ý nghĩ ác độc, khiến cô ta chủ động nhận điện thoại vốn thuộc về Ngải Tử Lam.
“Cô ở đâu?” Đoàn Hồng Huyên cầm trong tay xấp tiền mỏng màu đỏ, ánh mắt có chút âm u đáng sợ.
Người con gái này có phải là não có vấn đề, cư nhiên lại dám chuồn êm, lại còn để lại cho hắn mấy tờ tiền mặt, là muốn nói không có “ngủ” không với hắn một đêm? 
Hắn Đoạn Hồng Huyên lẽ nào giá trị chỉ có chút tiền vậy sao.
Ngải Tử Kỳ nghe điện thoại gọi tới là giọng một người đàn ông rất dễ nghe, đáy mắt càng lạnh hơn, cô ta giả bộ giọng ngọt ngào dịu dàng nói: “Ngại quá, cậu là bạn của Tử Lam sao, em ấy hiện giờ không tiện nói chuyện điện thoại, chúng tôi đang ở cục cảnh sát.”
Đoạn Hồng Huyên ngây ra: “Sao lại ở chỗ đó, xảy ra chuyện gì rồi?”
“Là như thế này, cảnh sát nói Tử Lam hút heroin, muốn em ấy tới cục cảnh sát khai báo một chút.” Ngải Tử Kỳ nói xong câu này lại vội vàng bổ sung một câu, “Hiện tại vẫn chưa xác định, có lẽ Tử Kỳ không có hút heroin.”
⬅ Trước Tiếp ➡