Điện thoại choang một cái liền bị đối phương tắt ngang, Ngải Tử Kỳ tính cách kiêu ngạo lại không chút tức giận.
4.2: Cô có khỏe không
Cô ta là muốn để cho tất cả mọi người đều nghĩ rằng Ngải Tử Lam vì hút heroin mà bị bắt, nhất là đối với người đàn ông thú vị của Ngải Tử Lam, biết được chuyện này nhất định sẽ xa lánh cô, nói không chừng sẽ đem chuyện này lan rộng ra ngoài, vậy thì còn gì bằng.
Khi Đoàn Hồng Huyên vội vàng tới cục cảnh sát, Ngải Tử Lam vừa vặn từ phòng thẩm vấn bước ra.
Cô không mặc bộ quần áo hôm qua, sắc mặt có chút tiều tụy, cũng không chào hỏi người nhà đang đợi ở ngoài, thẳng tìm một chiếc ghế cách xa bọn họ nhất ngồi xuống.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp kia, không nhìn ra một chút biểu cảm nào, bình tĩnh giống như một búp bê tinh xảo làm từ sứ.
“Cô khỏe không?”
Giọng nói ấm áp êm dịu khiến cho Ngải Tử Lam có chút ngạc nhiên ngẩng đầu lên, người đàn ông hết sức tuấn mỹ trước mắt khiến cô lóe lên một chút.
Ngải Tử Lam nhanh chóng lấy lại tinh thần, lịch sự mà xa cách mỉm cười nói: “Vẫn khỏe, cám ơn.”
Mặc dù không biết người này là ai, nhưng tại thời điểm mà ngay cả người nhà cũng bài trừ cô, một người ngoài thật lòng quan tâm cô, cũng khiến Ngải Tử Lam cảm động.
Thái độ giống như lần đầu gặp này khiến cho Đoàn Hồng Huyên hơi nhướn mày, người con gái này cư nhiên lại không nhớ hắn.
Nghĩ lại, tối qua cô bị thuốc khống chế, thần trí cũng không tỉnh táo, nếu thật sự nhớ mới là lạ.
Đối với Ngải Tử Lam mà nói, người đàn ông lạ đứng trước mặt cô không đi rất là kỳ quái, coi như là cảm thông, một câu thương cảm cũng là đủ rồi, đứng mãi ở chỗ cô làm gì, lẽ nào người này là cảnh sát mặc thường phục?
Còn không đợi cô nghĩ ra một lý do, Ngải Thành Quốc giọng lắp ba lắp bắp giật mình mở miệng.
“Đoàn tiên sinh, sao cậu lại ở đây?”
Đoàn Hồng Huyên phong độ nhẹ nhàng xoay người, giọng ôn tồn: “Tôi nghe nói Tử Lam xảy ra chút chuyện, cho nên đặc biệt tới một chuyến.”
“Khiến cậu chê cười rồi. Tử Lam đứa bé này không biết cố gắng, cũng không biết học hỏi chị nó” Ngải Thành Quốc nói rồi trừng mắt liếc Ngải Tử Lam, cảnh cáo cô, “Đợi lát cảnh sát ra ngươi sẽ phải nhanh chóng thừa nhận những việc ngươi đã làm, đừng nghĩ cách làm liên lụy tới chị ngươi, nghe chưa hả?”
“Những gì con nói đều là thật, ba muốn để con gánh tội thay cho Ngải Tử Kỳ, chuyện này không thể nào.” Lời Ngải Tử Lam một chút vãn hồi cũng không có, Ngải Thành Quốc bị cô chọc giận đến tối sầm mắt lại.
Ngải Tử Kỳ vừa bước ra khỏi phòng thẩm vấn liền trông thấy Đoàn Hồng Huyên, người này vốn chính là đối tượng hẹn hò mà người nhà sắp đặt cho cô ta, bây giờ lại xuất hiện ở đây, cô ta lập tức liền tự cảm thấy một số chuyện hiểu lầm lại hay, còn ném cho Ngải Tử Lam một cái nhìn khoe khoang.
Bất kể Ngải Tử Lam cố gắng thế nào, mãi mãi không đấu lại được cô ta. Trong nhà này, sau này khi xuất giá, Ngải Tử Lam chỉ có thể tìm một người đàn ông bình thường sống cuộc sống dung tục, còn cô ta sẽ gả cho Đoàn Hồng Huyên, làm một quý phu nhân thượng lưu, đây chính là sự khác biệt.
Đoàn Hồng Huyên đối với ánh nhìn của Ngải Tử Kỳ không thèm phản ứng, ngược lại hiếu kỳ đối với Ngải Tử Lam hỏi: “Cô làm cái gì?”
Ngải Tử Lam khoát khoát tay nói: “Không làm gì cả.”
Đoàn Hồng Huyên nghe vậy cười, kéo tay Ngải Tử Lam, vừa đem cô đi ra ngoài vừa nói: “Vậy đi thôi, ở đây làm cái gì.”
5.1: Cô không phải phiền phức
Cảnh sát vội vàng kêu họ đứng lại.
“Tiên sinh, xin cậu chờ một chút, cậu không thể đưa cô Ngải đi như vậy được.”
Đoàn Hồng Huyên dừng bước chân, nghiêng người nói với cảnh sát: “Tử Lam tối qua hẹn hò với tôi, lúc tối ông chủ nhà hàng có bữa tiệc riêng, Tử Lam ở lại cùng tôi tham dự. Nếu các anh có câu hỏi gì, có thể tìm từng người bọn họ chứng thực. Ông chủ nhà hàng là Đàm Thiếu Hoa, người tham gia tiệc riêng còn có vợ chồng Thiệu Bắc Lâu và Lâm Lập Dương.
Mỗi khi Đoàn Hồng Huyên nói ra tên một người, mồ hôi lạnh trên trán cảnh sát lại thêm một lớp.
Đàm Thiếu Hoa, Thiệu Bắc Lâu, Lâm Lập Dương, ba người này đều là gì, chỉ cần đơn độc một người, cũng đã có thể nghiền nát những kẻ nhỏ bé như bọn họ bằng một ngón tay, chứ đừng nói chi ba người hợp lại, thật sự một hơi thở cũng có thể thổi bay anh ta.
Người đàn ông này họ Đoàn, còn có thể cùng bọn họ tham dự tiệc, cảnh sát khi đó liền cảm thấy xương cốt mình đều lạnh thấu, đây chẳng phải là Đoàn Hồng Huyên trước giờ không lộ diện sao.
Cảnh sát oải rồi, Ngải Thành Quốc lại sáng lên.
Mặc dù ông ta không biết Đoàn Hồng Huyên vì sao lại đột nhiên thân mật với đứa con gái nhỏ này như vậy, nhưng thấy trước mặt đứa con gái nhỏ, kêu Đoàn Hồng Huyên ra tay cứu Ngải Tử Kỳ hẳn không phải chuyện khó.
Ngải Thành Quốc nhanh hai bước đi tới gần Đoàn Hồng Huyên, tươi cười mang theo chút nịnh nọt: “Đoàn tiên sinh, Tử Lam thật may mắn, có cậu làm chứng cho nó, nhưng Tử Kỳ đứa bé kia lại không may mắn như vậy, nhưng nó là người con gái của công chúng, thật không thích hợp ở một nơi như thế này, cậu xem có thể mang Tử Kỳ đi cùng được không?”
Vừa nghe thấy mình có hi vọng được vớt ra, Ngải Tử Kỳ đi đến bên ba, như chim non đứng nép vào, đôi mắt kỳ vọng hướng về Đoàn Hồng Huyên.
Đoàn Hồng Huyên đối với ánh mắt của Ngải Tử Kỳ dường như có virus miễn dịch thần kỳ, hoàn toàn không nhìn cô ta, vẫn cúi xuống nhìn cô gái nhỏ bên thân, đôi mắt đen sắc bén bắt gặp sự chua xót xẹt qua trên mặt Ngải Tử Lam.
“Ngải tổng, tôi có thể đưa Ngải Lam đi, đó là vì tôi vừa may có thể làm chứng được cho cô ấy. Nhưng Tử Kỳ, tôi sợ không giúp gì được, dù sao thì, tôi cũng không tiện can thiệp vào việc phá án của cảnh sát, ông nói có phải không?”
Đây là nói người ta không muốn quan tâm tâm đến chuyện của ông.
Ngải Thành Quốc và Ngải Tử Kỳ nhất thời cứng đờ, không ngờ Đoàn Hồng Huyên sẽ như vậy.
Bọn họ sao có thể nghĩ, Đoàn Hồng Huyên một chút hứng thú cũng không có, hắn chỉ biết người hắn muốn hiện tại bị hắn kéo tay, chỉ có thể đi cùng với hắn.
Thời điểm Ngải Tử Lam đi theo sau hắn, trong lòng vẫn còn hỗn loạn.
Từ đoạn đối thoại vừa rồi cô mới biết, thân phận thật sự của người này lại chính là Đoàn Hồng Huyên cái đại danh nổi tiếng mà cũng khá bí ẩn kia, có điều sự kinh sợ trong lòng không phải một chốc một lát là có thể biến mất được.
Nhất là người này cư nhiên không chút báo trước chạy đến cục cảnh sát, giải cứu cô khỏi nơi nguy hiểm nhất, điều này thậm chí còn kinh ngạc hơn.
Ngải Tử Lam không hề ngốc, trước khi Đoàn Hồng Huyên xuất hiện, cô biết mình từ chối gánh tội cho chị, cách này kỳ thực rất khó làm được. Chỉ cần Ngải Thành Quốc trên bản tường trình ra tay một chút, mua chuộc một ít quan hệ, có lẽ đời này cô sẽ phải gánh những gì dơ bẩn thay cho Ngải Tử Kỳ.