Trong cửa xoay tròn, một đám đàn ông mặc âu phục đi giày da, mà đi đầu chính là Hoài Kinh. Mặc dù đều mặc âu phục nhưng anh luôn là người nổi bất nhất.
Anh đi đến từ ánh sáng, những tia nắng li ti tỏa ra quanh người anh, cái bóng cao to kéo dài trên mặt đất.
Anh đứng bên canh một người đàn ông, người kia bước nhanh theo anh vừa nói chuyện. Đôi mi dài của anh cau lại, môi mỏng mím chặt, đôi mắt nâu thâm thúy hơi nghiêm nghị, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Đợi người kia nói xong, anh cũng mở miệng, giọng nói khẽ khàn trầm thấp tỏa khắp tòa nhà sáng rực, giống như đang dặn dò điều gì đó rất quan trọng, vẻ mặt của anh rất nghiêm túc chăm chú.
Với thái độ nghiêm túc trong công việc, anh bình thản nhìn thoáng qua tiền sảnh, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Hứa Tinh Không.
Ánh mắt Hứa Tinh Không khẽ chuyển động.
Cô vừa phản ứng kịp thì anh đã thu hồi tầm mắt. Bước chân anh vẫn không dừng lại, nhưng trong nháy mắt anh thu hồi tầm mắt, biểu tình nghiêm túc trên mặt anh cũng thu vào.
Đôi môi hơi mím lại cũng khẽ vểnh qua bên phải, giống như mỉm cười.
Vẻ mặt anh biến hóa rất nhanh, thế nhưng Hứa Tinh Không vẫn bắt kịp. Khi cô nhìn lại, anh đã cùng đoàn người vừa bàn bạc công việc vừa đi vào thang máy.
Tim Hứa Tinh Không đập hơi nhanh, trong đầu hiện lên nụ cười khi nãy của anh, gương mặt hơi đỏ lên, sau đó cầm đồ trở về văn phòng.
Thang máy vừa đi lên tầng cao nhất của công ty nên Hứa Tinh Không không đợi nữa. Cô đi tới hành lang, định đi thang bộ lên, sẵn tiện rèn luyện sức khỏe luôn.
Nhưng vừa nhấc chân bước lên bậc thang, lại nghe thấy trên lầu cũng có hai người đang đi xuống, trong lúc đi còn đang tám chuyện bát quái.
Vẻ mặt của hai cô gái kia hình như vẫn chưa hết kích động khi nhìn thấy Hoài Kinh, sau khi trầm trồ khen Hoài Kinh quá đẹp trai còn thở dài tiếc nuối.
“Cô biết vừa rồi người đàn ông nói chuyện với Hoài tổng của chúng ta là ai không? Chính là anh của anh ấy đó.”
“Anh ruột hả?” Một người khác ngạc nhiên hỏi.
“Anh họ, là con trai lớn của Hoài Xương Triều – chủ tịch đương nhiệm của tập đoàn Hoài thị – Hoài Dương Bình. Nói là con trai lớn, nhưng chỉ là con riêng thôi.” Người nọ thần thần bí bí kể.
“Quan hệ cũng phức tạp quá nhỉ.” Một người khác nói ra cảm nghĩ trong lòng của Hứa Tinh Không.
“Haizz, lại nói Hoài tổng của chúng ta cũng thật đáng thương, chủ tịch trước kia của tập đoàn Hoài thị là cha của anh ấy Hoài Xương Trác, cho nên anh ấy vốn là người thừa kế của tập đoàn Hoài thị. Ai ngờ mấy chục năm trước Hoài Xương Trác qua đời, sau đó Hoài Xương Triều lên làm chủ tịch tập đoàn. Sau khi cha của Hoài tổng qua đời, mẹ của anh ấy liền xuất gia, anh ấy chỉ còn một em gái ruột đang du học ở nước ngoài.” Người kia nói, “Hoài tổng rất thảm, nếu hiện tại anh ấy là người kế nhiệm tập đoàn Hoài thị, thì đâu đến nổi chỉ quản lý một tập đoàn đá quý. Bọn họ nói bà nội của Hoài thiếu là trụ cột của tập đoàn Hoài thị, thế nhưng hai năm nay bà ta có ý định giao toàn quyền công ty cho Hoài Xương Triều. Bà ta và Hoài thiếu cũng cách một thế hệ, sao bằng con ruột của mình được.”
“Vậy không phải bây giờ Hoài tổng phải lẻ loi cô đơn một mình à?” Người nọ thương tiếc nói, “Tôi không ngại anh ấy một thân một mình, hay để tôi tới chăm sóc anh ấy đi.”
Người nọ vừa dứt lời, thì hai người bọn họ liền cười rộ lên, người vừa kể chuyện đánh người nọ một cái rồi nói: “Cô nghĩ hay quá nhỉ.”
Hai người tới tầng trệt của văn phòng, cười cười nói nói rời đi. Hứa Tinh Không dừng bước lại, suy nghĩ về lời nói của họ một lúc. Từ trước đến nay quan hệ của mấy người trong gia đình giàu có vẫn luôn phức tạp, cho dù có hòa thuận thì cũng chỉ là vẻ ngoài.
Hứa Tinh Không bước lên bậc thang, giày cao gót đạp lên hành lang phát ra âm thanh lanh lảnh.
Cô nhớ lại một câu nói của anh.