⬅ Trước Tiếp ➡
Ninh Sơ đi tới gần người đàn ông đang hút thuốc, nghi hoặc nhìn anh hỏi, "Anh khóa cửa làm gì?"
Dung Cẩn Ngôn mím chặt môi mỏng không nói lời nào.
Ninh Sơ, "Mở cửa đi, tôi có chuyện muốn nói với anh."
Anh mở khóa, anh lại đi đến ghế sau, đưa tay ra muốn mở cửa, cửa lại bị khóa.
Ninh Sơ lúc này có kích động muốn đánh chết người đàn ông trước mặt.
Vẫn còn mấy người hàng xóm đang nhìn bọn họ, Ninh Sơ lại đi tới gần anh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ý anh là gì?"
Dung Cẩn Ngôn chỉ vào vị trí ghế lái phụ, Ninh Sơ lập tức hiểu ý của anh.
Cô vòng qua bên kia xe, chui người ngồi vào ghế lái phụ, tức giận nói: "Tổng giám đốc Dung, anh bao nhiêu tuổi rồi? Muốn bảo tôi ngồi đây thì phải nói thẳng ra chứ!"
"28." Anh nghiêm nghị trả lời.
Ninh Sơ nhất thời không nói nên lời.
Ừm, cô thua rồi!
Dung Cẩn Ngôn nhìn Ninh Sơ một hồi, thấy cô nhìn mình nên đưa tay lên sờ mặt, "Làm sao vậy, trên mặt tôi có cái gì sao?"
Mắt đen của anh nhìn thẳng vào Ninh Sơ, không nhanh không chậm nói.
Nhà hàng mà Vệ Thâm đặt phải mặc trang phục chỉnh tề, đàn ông đeo cà vạt mặc âu phục, phụ nữ mặc váy mang giày cao gót.
Mà Ninh Sơ chỉ mặc một chiếc T màu đen đơn giản, một chiếc quần ống loe cạp cao tua rua màu trắng, không trang điểm, mái tóc được buộc đuôi ngựa không thèm chỉnh lại.
Từ điều này có thể nhìn ra cô không còn suy nghĩ muốn dây dưa với anh như trước đây nữa.
Nhìn cô như thế này, trong lòng Dung Cẩn Ngôn có một cảm giác khó tả.
...
Thích tôi rồi sao?
Ninh Sơ quay đầu, không để ý tới Dung Cẩn Ngôn đang nhìn cô chằm chằm.
Cô thắt dây an toàn nhưng mãi không thắt được, đột nhiên một bóng đen xẹt qua trước mặt, Dung Cẩn Ngôn nghiêng người về phía cô.
Cô vô thức lui về phía sau.
Hành động của cô khiến đôi mắt vốn đã âm u của Dung Cảnh Ngôn lại càng âm u hơn.
Anh nhìn khuôn mặt trắng nõn, dịu dàng và tao nhã không trang điểm của cô, ánh mắt từ từ dời xuống, dừng lại trên đôi môi hồng của cô.
Hơi thở từ mũi anh phả ra từ đỉnh đầu cô, thổi tung những sợi tóc trên trán cô, tuy không quá rõ ràng nhưng trong chiếc xe yên tĩnh vẫn có vẻ hơi mờ ám.
Yết hầu của anh khẽ lăn.
Ninh Sơ âm thầm nhéo đùi, nhắc nhở chính mình không thể bị sắc đẹp cám dỗ.
"Cô Ninh, cô nghĩ tôi là loại người muốn tán tỉnh thì tán, không muốn nữa thì có thể bỏ sao?"
Giọng nói của anh trong trẻo và nhẹ nhàng, nhưng trong đôi mắt phượng mảnh hẹp lại ẩn chứa một vẻ nguy hiểm chết người.
Ninh Sơ suy nghĩ một chút mới cẩn thận nói: "Tổng giám đốc Dung, nếu tôi nhớ không lầm thì là anh từ chối tôi trước, lúc đó anh còn nhục mạ tôi, bây giờ lại động chân tình rồi sao?" Cô nhướng mày nhìn về phía anh,"Thích tôi sao?"
Hành động nhướng mày của cô không hề có thiện ý mà giống như đang chế giễu, giống như cô muốn nói, 'Ồ, anh trải qua tư vị bị vả mặt rồi sao!"
Khuôn mặt của Dung Cẩn Ngôn lạnh như băng, anh thắt dây an toàn cho cô rồi nói, "Một người phụ nữ ngốc đến mức còn không thắt được dây an toàn như cô thì sao có thể khiến tôi động chân tình?"
Ninh Sơ "ừm" một tiếng, biểu cảm vẫn như trước.
Dung Cẩn Ngôn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bình tĩnh của cô, đôi môi mỏng mím lại thành một đường thẳng.
Trong xe đột nhiên lạnh đi vài độ.
Ninh Sơ run rẩy lấy bản thỏa thuận từ trong túi xách ra, cô vờ như không nhìn thấy vẻ mặt u ám của người đàn ông, sau đó ho nhẹ rồi thận trọng nói: "Tổng giám đốc Dung, hôm nay tôi đến phỏng vấn vị trí nhà thiết kế ở công ty anh."
Dung Cẩn Ngôn nheo lại đôi mắt phượng hẹp của mình lại, "Không phải bảo cô đến phỏng vấn vị trí trợ lý sao?"
"Tôi cảm thấy vị trí trợ lý không có tính khiêu chiến, làm nhà thiết kế có nhiều thách thức hơn, hơn nữa đó cũng là công việc yêu thích của tôi."
"Làm trợ lý của tôi có thể nhìn thấy tôi mỗi ngày, không phải nói gần quan ban lộc sao? Nếu cô khiêu chiến thành công, có lẽ cô có thể thăng cấp từ trợ lý lên thành bà Dung." Anh nhẹ nhàng nói nhưng lại khiến Ninh Sơ nghe xong sợ hãi đến phát run.
Anh còn có ý nghĩ để cô làm bà Dung sao?
Tại sao chứ?
Cô vội vàng giơ tay lên, mạnh bạo sờ trán của Dung Cẩn Ngôn, “Anh bị sốt sao?” Nhiệt độ rất bình thường, không giống như bị sốt.
Cô vội vàng rút tay về nhưng đầu ngón tay trắng nõn như ngọc đã bị lòng bàn tay to lớn của anh cầm lấy, hàng mi dài của cô khẽ run lên, nhìn đôi mắt phượng sâu thẳm và đen kịt như dải ngân hà của anh, sắc mặt cô càng lạnh hơn, vẻ mặt của cô cũng trở nên nghiêm túc hơn: "Xin lỗi, tôi không nghĩ đến những chuyện xa như vậy, tôi bình thường qua lại với đàn ông chưa bao giờ nghĩ đến chuyện kết hôn."
Cô muốn rút tay về, nhưng anh đã buông cô ra trước.
Bầu không khí trong xe càng lúc càng im lặng lạnh lẽo.
Trên trán Ninh Sơ lấm tấm mồ hôi vì bị lạnh, nhưng cô không sợ hãi hay nao núng, có vài thứ vẫn nên nói rõ ràng.
Cô đưa bản thỏa thuận cho anh, "Anh có thể xem trước, nếu không có ý kiến gì thì có thể ký vào bên B."
Dung Cẩn Ngôn nhanh chóng đọc lướt qua thỏa thuận, đại khái là trong ba tháng cô là người phụ nữ của anh, anh không được yêu cầu cô quan hệ tình dục, không được ép buộc cô làm những việc cô không muốn, ở công ty không được tiết lộ mối quan hệ của hai người, v.v.
Chỉ cần anh làm theo những gì cô yêu cầu, cô sẽ cố gắng hết sức để giúp anh xua đuổi những cô gái xung quanh anh.
…………
Cô cũng không phải là quốc sắc thiên hương
Ninh Sơ cẩn thận nhìn trộm Dung Cẩn Ngôn, thấy ánh mắt anh lúc sáng lúc tối, lúc như băng, lúc lại như lửa, cảm giác như sắp tức giận nên cô co rụt cổ lại, sợ anh sẽ giận dữ mà đánh cô.
Qua khoảng một phút đồng hồ, cô nghe thấy giọng nói lạnh lùng của anh, "Ba tháng sau cô muốn cái gì?"
⬅ Trước Tiếp ➡