Hệ thống nhìn thấy cảnh này, vô cùng mãn nguyện, vui vẻ reo lên “Ta đã nói rồi mà, nữ chính vốn lương thiện, luôn giúp người làm việc tốt, tuyệt đối không thể thấy chết không cứu Lần trước chắc chắn là hiểu lầm thôi.”
Động tác đỡ ông lão của Ngu Ý hơi khựng lại một chút.
Giọng của hệ thống Lại là giọng của hệ thống
Vậy nên ông lão hái thuốc trước mặt nàng này chắc chắn lại là Tiết Trầm Cảnh giả dạng. Tên ma đầu này đúng là âm hồn bất tán.
Ngu Ý định thần, giả vờ như không biết gì, đỡ ông lão leo lên thanh kiếm Thanh Trúc của mình, nhẹ nhàng vận kiếm hộ thân nâng ông ta lên, sau đó đưa ông ta men theo bậc đá xuống núi.
Chuôi kiếm Thanh Trúc phát ra ánh lửa xanh biếc rực rỡ, tỏa ra hơi ấm dễ chịu, soi sáng bậc thềm núi quanh co gập ghềnh.
Hệ thống ồn ào bên tai Tiết Trầm Cảnh, đầy khổ não than rằng “Chủ nhân à, tuy cách này giúp ngài tiếp cận được nữ chính rồi, nhưng ngài nhìn lại dáng vẻ mình bây giờ xem, già đến mức đất vàng phủ tận cổ thì làm sao tăng độ hảo cảm với nữ chính nổi? Chẳng lẽ định diễn mối đoạn tình già trẻ xuyên thế hệ sao?”
Hệ thống buông một tiếng thở dài thê lương. Nếu không phải lúc đầu khi gặp mặt, Tiết Trầm Cảnh đã khiến nữ chính kinh hãi thì chàng đâu cần cải trang mới có thể tiếp cận nàng.
Tại sao họ lại xui xẻo đến mức phải chạm mặt nữ chính trong hoàn cảnh như thế chứ?
Tiết Trầm Cảnh khẽ nhếch môi không tiếng động, chàng vốn chẳng có ý định tăng gì độ hảo cảm cả.
“Cô nương, chân ta đau quá...” Tiết Trầm Cảnh rên ɾỉ, nghiêng đầu nhìn thẳng vào nữ tử bên cạnh.
Dưới ánh lửa xanh lay động bất định, đôi mắt nhăn nheo đầy nếp gấp bỗng trở nên sáng rõ, đồng tử ánh lên những tia sáng bạc, từng sợi tơ mảnh vô hình từ trong mắt chàng duỗi ra, đầu mút lượn lờ vươn đến áp nhẹ lên gò má mịn màng của nàng, như không thể chờ đợi muốn nuốt lấy thần trí nàng, biến nàng thành con rối bị điều khiển.
Chỉ cần Ngu Ý quay đầu lại nhìn chàng.
“Bốp ”
Một tiếng nổ chấn tai vang lên bên tai, đầu Tiết Trầm Cảnh đau nhói, như cả não bộ cũng rung lên bần bật, chưa kịp đợi Ngu Ý quay lại, chàng đã “lĩnh” ngay một cú đập trời giáng vào đầụ
Tiết Trầm Cảnh ngã khỏi kiếm Thanh Trúc, lăn không kiểm soát xuống bậc đá dốc đứng.
Ngu Ý sờ lên khóe mắt vẫn còn ẩm ướt, như vừa có thứ gì đó bò qua để lại cảm giác rợn cả người, khiến nàng nổi hết da gà.
Nàng liếc nhìn bóng người bị sương mù che lấp đang lăn xuống dưới, siết chặt Kiếm Thanh Trúc , mượn sức linh kiếm, xoay người chạy ngược lại theo đường núi.
Hệ thống hoảng sợ hét lên “Chủ nhân ”
Cốt Ma từ trên tán cây lao vút xuống, chắn ngang bậc đá. Tiết Trầm Cảnh lăn vào lòng nó, cuối cùng cũng chịu dừng lại.
Ảo thuật ngụy trang trên người chàng tan biến, làn da nhăn nheo trở lại trắng trẻo mịn màng, ngũ quan cũng lập tức khôi phục vẻ tuấn tú sắc nét, bộ y phục vải thô trên người trong nháy mắt hóa thành cẩm bào trắng tinh.
Tiết Trầm Cảnh ôm lấy đầu vẫn còn choáng váng, cằm bị đập xuống bậc đá đến mức bật máu, toạc một vết sâu thấy xương. Chàng nghiêng đầu nhổ ra một ngụm máu, cả người giận đến mức mặt mũi vặn vẹo, nghiến răng quát “Địa Trọc ”
Một thứ chất lỏng màu trắng từ trong sương đặc thấm ra, như cơn mưa trắng rơi thẳng xuống người Tiết Trầm Cảnh, bao phủ toàn thân chàng. Một lúc sau, chất lỏng ấy hóa thành sương, bóng dáng Tiết Trầm Cảnh cũng biến mất khỏi chỗ cũ theo làn sương.
Sương mù trên bậc núi ấy lập tức tan đi không ít, ánh sáng ban mai xuyên qua tán lá chiếu xuống, trời đã sáng rồi.