⬅ Trước Tiếp ➡

đo đi đến trước mặt cô gái đó ấp úng nói "Cô sẽ không xảy ra việc gì đâu, tôi bảo đảm, tôi chỉ muốn Ôn Lễ An cùng tôi trải qua sinh nhật , đợi tiệc kết thúc, tôi sẽ thả cô đi, còn có...
tôi sẽ bảo luật sư của tôi liệt kê đền bù tổn thất tinh thần thoả đáng, nếu cô đủ thông minh, chờ Ôn Lễ An xuất hiện, cô chỉ cần phối hợp cho tốt, chúng tôi sẽ không gây khó dễ cho cô" "Đừng ngây thơ như vậy " lần mở miệng này lại không bày ra sự châm chọc cùng mỉa mai "Tôi nói cho cô biết Ôn Lễ An sẽ không bao giờ xuất hiện đâu, anh ta so với người khác đều hiểu được làm thế nào để có thể hoàn toàn tránh xa mọi rắc rối, Ôn Lễ An cũng không dễ giao du với đám người lạ khác, bởi do đại đa số người sống trong Angel City đều là những người nghèo, mà những người này lại chỉ luôn luôn đem những rắc rối đến cho anh ta.
Anh ta cùng làm như thế đối với những người dù chân có đi những đôi giày da thủ công đắt đỏ, tay cầm điện thoại đắt tiền đứng trước mặt anh ta nói một cách trịnh trọng "Này Chúng ta hãy làm bạn với nhaú thì anh ta cũng sẽ lờ đi và chẳng thèm để ý đến.
Anh ta tin rằng, trên thế gian này không có bữa ăn nào là miễn phí cả " " Ôn Lễ An là một kẻ ích kỷ " Thành phố được đặt tên theo tên một thiên thần " Ôn Lễ An là một tên ích kỷ " câu nói của cô gái tên Taya thể hiện rõ sự chán nản, " Anh ta chắc không xuất hiện đâu, lúc này anh ta hẳn là đã đến cửa hàng sửa xe, ông chủ chỗ đó rất thích người học việc kiểu như anh ta vậy.
Một người mà từ trước đến nay chưa lần nào đến muộn" "Điều này cũng không chắc chắn cho lắm " mãi lúc này Mạch Chí Cao mới có cơ hội xen lời, giơ bức ảnh đến trước mặt cô gái tên Taya " Đây là bức ảnh mà người của chúng tôi tìm được trong ví của Ôn Lễ An" Vẻ mặt ủ rũ của cô gái đó sau khi nhìn thấy bức ảnh thế mà lại kích động hét ầm lên, rồi sau đó lại đột ngột cười to đến là ngớ ngẩn.
Trong lúc cô gái đó cười vui vẻ thì bộ mặt của Lê Bảo Châu thể hiện rõ sự mất mát.
Không còn cách nào khác, Lê Dĩ Luân xé băng dính dán ngay lên trên miệng cô gái đó.
Đến lúc này Lê Dĩ Luân đã bắt đầu tò mò đối với cậu con trai có tên gọi là Ôn Lễ An, anh tự hỏi rốt cuộc cậu ta có bao nhiêu ghê gớm, mà trước mắt đã làm cho hai cô gái tính cách hoàn toàn trái ngược, lại bị mê hoặc đến điên đảo thần hồn.
Trong bức thư đưa cho Ôn Lễ An, ghi rõ cậu ta cần phải có mặt trong khoảng thời gian từ 2 giờ đến 3 rưỡi.
Thế nhưng lúc này đã đến 3 giờ rồi mà vẫn không thấy cậu ta đâụ 3 giờ 10 phút sân huấn luyện vẫn im ắng.
Bên ngoài sân huấn luyện là khoảng mở ngoài trời dành cho hội viên ban đêm tập luyện có tường rào bao quanh.
Tường rào, cửa sắt ngăn cách với khu ngoài trời, tất cả vẫn rất yên tĩnh không tiếng động.
Tại nơi đây, ban ngày vào mùa hè thường kéo dài hơn, lúc này ánh nắng đang cố vượt qua đỉnh núi, nó bị đỉnh núi chia cắt nên không gian xung quanh chỉ còn dải dác những dải nắng vàng nhạt.
Trong phòng tập luyện, ánh


⬅ Trước Tiếp ➡