⬅ Trước Tiếp ➡

mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào cánh cửa, chỉ còn lại 10 phút nữa là đến 3 rưỡi.
Thời gian trôi qua từng phút, ánh mắt cô gái tên Taya lại càng ảm đạm thêm, cách khoảng thời gian đã hẹn còn 5 phút, Mạch Chí Cao xoay người đến trước mặt Lê Bảo Châu " Bảo Châu Ôn Lễ An không đến cũng tốt, từ đó có thể thấy..." Bất ngờ một âm thanh giòn tan vang lên đánh gãy lời Mạch Chí Cao định nói " Chị Taya " Lê Bảo Châu vội vã đẩy Mạch Chí Cao ra, nhóm người trông giữ cũng giật mình ấn vội cô gái tên Taya đang muốn đứng dậy lao về phía trước xuống ghế .
Lê Dĩ Luân từ chỗ ngồi cũng đứng lên, anh nhìn thấy một bóng hình nhỏ bé xuyên qua ánh nắng vàng nhạt đang chạy đến, bóng nhỏ đó chạy lên từng bậc cầu thang, theo sau là một cô gái trẻ có dáng người thon gầy, cả hai đang đi cùng người quản lý khu nghỉ.
Không có người thứ tư, cánh cửa lần nữa đóng lại.
Cậu bé có mái tóc màu nâu vừa xuất hiện, thì luôn miệng gọi " Chị Taya ", rồi bày ra dáng điệu như muốn liều mạng với những người ở đây.
Một bàn tay trắng trẻo nắm chặt tay cậu bé lại, cô gái đi cùng cúi đầu thì thầm vào tai cậu bé đó vài câu gì đó, dàn xếp ổn thoả xong, cô gái đó đi đến trước mặt Lê Dĩ Luân, hơi cúi người xuống " Chào anh " Lê Dĩ Luân đã đọc qua cũng không nhiều cho lắm các thư tịch cổ đại, nhưng đến lúc này anh lại nhớ được vài câu thơ trong " Tiêu Dao Dú " Diểu cô xạ chi sơn.
Hữu thần nhân cư yên.
Cơ phu nhã thăng tuyết.
Xước ước như xử tử." đại ý thi nhân miêu tả trong núi sâu ngẫu nhiên gặp tiên nữ.
Làn da như tuyết trắng.
Yểu điệu như xử nữ.
Thời niên thiếu anh còn chẳng cho là đúng, bản thân nghĩ rằng chắc nó là kết quả suy đoán không thực của đội ngũ thi nhân ngày xưa.
Đến ngay bản thân anh cũng chưa từng gặp được người con gái nào làm ánh mắt của anh liên tưởng đến câú Da thịt trắng ngần tựa tuyết".
Nhưng với người con gái trước mắt này, chỉ khoảng 20 tuổi, lại có thể làm cho ánh mắt của anh lần đầu liên tưởng đến câu nói kia.
Hoá ra trên thế giới này, thế mà thực sự có người con gái như vậy.
Dời ánh mắt từ khuôn mặt cô gái, nhìn xuống chiếc áo sơ mi trắng cô mặc trên người, chiếc áo có màu trắng đã ngả màu, chắc hẳn nó đã được giặt đi giặt lại nhiều nên đã phai đi cái màu ban đầu vốn có của nó.
Trong thời gian ngắn, bất ngờ cô gái đó lại đã nhìn ra, anh mới là người có quyền phát ngôn lớn nhất trong khu nghỉ dưỡng này.
Ánh mắt một lần nữa trở lại trên khuôn mặt của cô, ban dầu theo đánh giá, Lê Dĩ Luân sẽ chấm cô gái đó khoảng 80 điểm, nhưng nhìn kỹ lại số điểm giảm xuống chỉ còn 60 điểm.
Thực ra khuôn mặt của cô cũng tương đối dễ nhìn, nhưng điểm trừ chính là lông mày và ánh mắt của cô, hai thứ đó làm cho người đối diện có một cảm giác lạnh nhạt cùng xa cách.
Có điều, đây cũng không phải lúc để anh đánh giá soi xét.
Thời gian chỉ còn 3 phút đồng hồ nữa là đến giờ hẹn, không biết hai người này đến có việc gì.
" Cho hỏi..." " Tôi tên Lương Tuyết Taya là bạn của tôi " Cô gái vội vàng giải thích " Tôi đến để đưa bạn ấy về


⬅ Trước Tiếp ➡