⬅ Trước Tiếp ➡

".
Lời nói vừa dứt, thì người đang bị ấn ngồi trên ghế, chân lại không ngừng dãy mạnh lên sàn, kèm theo âm thanh ú ớ từ miếng băng dính dán trên miệng.
Ánh mắt của cô gái tên Taya toát lên vẻ thù địch không mấy thân thiện, rõ ràng cô ta không hoan nghênh người mới tới đang nói câu giúp đỡ này.
" Nhưng chúng tôi đang đợi người có tên Ôn Lễ An đến " Lê Dĩ Luân nhìn thoáng qua đồng hồ " Ngoài Ôn Lễ An, tôi không muốn lãng phí bất kỳ lời nào với những người không liên quan".
Lại một phút đồng hồ trôi qua, " Ôn Lễ An.." giọng của cô gái trầm xuống.
" Cậu ta sẽ không xuất hiện " Vậy là trong một buổi chiều cùng ngày, Lê Dĩ Luân cùng lúc nghe được hai lời nói giống y nhau .
" Trong thời gian cử hành lễ tang cho anh trai Ôn Lễ An.
Cậu ta đang tham dự trận đấu bóng rổ tại Vịnh Subic.
Trận đấu này cũng không quan trọng cho lắm.
Nhưng cậu ta vẫn đăng ký tham gia, trong trận đấu đó, Ôn Lễ An tại vạch ba điểm đã ném quả bóng ghi ba điểm, vạch hai điểm, ném chín quả ghi năm điểm, hai lần phạt hai lần ném, đạt được hai mốt điểm, mười một lần hỗ trợ.
Cướp bóng ba lần trong tám quả ném gần bảng rổ, một lần chặn được bóng, không có bất cứ sai sót gì.
Anh biết cái gì đáng sợ nhất không?" Cô gái đó cụp mắt xuống, hạ giọng nói " Đáng sợ nhất là cậu ta lại tham dự cả 4 trận đấu, bình quân ghi được hai mốt điểm.
Huấn luyện viên và đồng đội đánh giá, cậu ta vẫn bình thường, vẫn chơi ổn như mọi khi ".
Nói từng câu từng chữ, lại giống như đang nói với người đàn ở 1 nơi xa xăm nào đó " Lúc này, có lẽ các người nghĩ rằng, anh trai cậu ta đối xử với cậu ta không tốt.
Không Anh trai cậu ta đối với cậu ta rất tốt, bản thân tôi đôi khi còn ghen tỵ.
Một tuần sẽ ghi lại một lần, khoản tiền mỗi tuần anh trai cậu ta kiếm được 40 đô la , 20 đô la sẽ đưa cho Lễ An để dành lên đại học dùng, 10 đô la đưa cho mẹ chi tiêu, 5 đô la sẽ dành dụm để tổ chức lễ cưới với Tiểu Tuyết, 5 đô la còn lại để dành lúc nguy cấp.
Tất cả những việc đó Ôn Lễ An đều biết.
Vậy thì các người nói xem, cậu ta vậy mà vẫn tham gia trận đấu, vẫn bình thản ghi điểm như không có việc gì xảy ra?" Hàng mi cô gái run nhẹ, màu sắc lông mi với lông mày đều rất nhạt, nhưng chúng lại có độ cong rất đẹp, lông mi giống như một chiếc quạt gấp, mới chớp nhẹ, lại giống như chiếc lông vũ rơi trong mùa đông từ đôi cánh xám trên không trung, rồi đậu khẽ trên nền tuyết trắng.
Ngăn bản thân không thể không cúi xuống mà nhặt lên, cẩn thận đặt vào lòng bàn tay, thận trọng muốn nâng niu, che chở.
Bởi vì, thật sự không lỡ để nó bị thổi bay đi bởi gió rồi biến mất vĩnh viễn trong không khí.
"Người yêu tôi tên Quân Hoán, là anh trai của cậu ta.
Mỗi lần ở trước mặt tôi, anh ấy luôn luôn gọi Lễ An này, Lễ An ơi .
Tôi nghe nhiều đến mức tai muốn mọc kén.
Vì thế tôi có thể hiểu đôi chút về Ôn Lễ An.
Cậu ấy sẽ không xuất hiện.
Tôi cũng không biết các người vì việc gì lại mang Taya đến đây" giọng nói thật mỏng manh như lông mi của cô ấy vậy.
"Chúng tôi chỉ là một nhóm


⬅ Trước Tiếp ➡