⬅ Trước Tiếp ➡

người bình thường, đến việc sinh tồn cũng là cả vấn đề.
Hàng năm, chúng tôi dành mấy tháng để đến trung tâm cứu trợ, xếp hàng để lĩnh lương thực và nước uống.
Khi có kỳ nghỉ như Giáng sinh, Năm mới, Ngày Quốc khánh, đàn ông còn phải ở nhà với gia đình của họ, tôi nói như vậy là anh đã hiểu ra rồi đúng không ?" Cô gái đó gần như muốn nói với anh rằng, bọn họ chỉ là một nhóm người sống dưới đáy xã hội, bọn họ thậm chí không phải là một quân cờ tốt trong trò chơi của mấy người như bọn anh.
Anh đã nhìn thấy trên túi đeo vai của cô gái có logo một tổ chức từ thiện, nó dường như là minh chứng gián tiếp cho lời nói chân thật của cô nàng.
Với hình ảnh như thế, kết hợp thêm giọng nói ảm đạm, đã thu hút được Mạch Chí Cao người đang thản nhiên khoanh tay đứng nhìn cũng phải tự động đến gần.
Ngăn chặn hành động anh hùng cứu mỹ nhân của Mạch Chí Cao lại.
Lê Dĩ Luân biết, nếu anh bây giờ cũng đang trong giai đoạn vừa mới bước chân ra khỏi cổng trường, thì cũng sẽ có hành động giống như Mạch Chí Cao vậy, anh sẽ lập tức thả cô gái tên Taya ra, không chừng còn vỗ ngực nghĩa khí mà quay ra giúp đỡ cô gái đó ấy chứ.
Nhưng hiện giờ Lê Dĩ Luân anh, từ lúc bắt đầu rót vốn đầu tư sản nghiệp vào ngành giải trí, thực ra thì bản thân anh cũng đã tiếp xúc qua muôn hình vạn trạng kiểu người rồi, vậy nên xem người khác diễn cũng không phải là lần đầu tiên.
Sau khi nhìn thấy anh thờ ơ, cô gái đó quay sang đối mặt với Taya, người đang bị ấn ngồi ở ghế liền quay mặt đi, liều mạng vươn cẳng chân ra, bộ dáng như hận không thể đem người kia đá đi thật xa.
Cô gái đó ngẩng mặt lên, nụ cười trên môi đầy chua xót " Trong mắt người nhà Taya, tôi giống một người xấu xa, việc này nói ra lại rất dài, nếu không phải trước đây tôi mắc nợ gia đình họ...
Mọi người đã biết Quân Hoán là người yêu của tôi, anh ấy đã đi xa được hai năm rồi, hôm nay đây cũng là lần đầu tiên tôi nhắc lại tên của anh ấy" Dừng một chút, khuôn mặt với đôi mắt ngập nước quay về phía bọn họ " Các người cứ coi như đang làm việc thiện, thả Taya ra, hãy coi như đang giúp những người đáng thương, có được không?" Mạch Chí Cao dùng lực đẩy Lê Dĩ Luân lui về phía sau, Lê Dĩ Luân vừa mới ổn định lại bước chân, thì đã thấy cậu chàng bước gần đến chỗ cô gái tên Taya kia.
Lê Bảo Châu nhanh chóng đứng ra chắn ngay trước mặt cô gái đó, xem ra em gái anh chỉ thực sự điềm đạm đáng yêu đối với người con trai mình thích mà thôi.
" Mạch Chí Cao, cậu muốn làm gì?" " Bảo Châu Hay là chúng ta tìm cách khác...
" , "Mạch Chí Cao với lập trường như vậy, làm bạn với cậu thật là xấu hổ" " Lê Bảo Châu Cậu làm loạn như vậy chưa đủ hay sao?" Hai bên, anh một lời tôi một lời, ầm ĩ không ai chịu nhường ai.
Trong phòng tập cũng chỉ có tiếng của hai người đôi co phải trái, đến khi...
" Anh Lễ An " tiếng gọi với âm thanh giòn tan vui mừng cất lên.
Phòng tập trong nháy mắt yên tĩnh trở lại, không một tiếng động, mọi người vội vàng chuyển ánh mắt ra cửa.
Một thân ảnh dong dỏng cao xuất hiện ngay lối ra vào, sau lưng người đó đều là sắc nắng rực


⬅ Trước Tiếp ➡