⬅ Trước Tiếp ➡

rỡ.
Đứa bé vừa vỗ tay, vừa chạy ra phía trước, cô gái vẫn luôn bị ấn chặt trên ghế nhếch môi.
Lê Bảo Châu vội vàng sửa sang lại mái tóc lộn xộn của mình, người còn lại thì dịch chuyển dần bước chân, lúc trước còn đang đứng nghiêng về phía cửa, ngay lúc này lại quay hẳn lưng lại.
Đồng hồ trên tường chỉ 3 giờ 40 phút, Ôn Lễ An đã đến muộn 10 phút.
Lê Dĩ Luân bị cận thị nhẹ, mà nơi cửa, ánh sáng quá mức chói mắt, làm cho anh phải nheo mắt mấy lần mới nhìn thấy được rõ.
Một thân hình dong dỏng cao đang dắt tay đứa bé, bước đến gần Lê Dĩ Luân.
Lê Bảo Châu cùng Mạch Chí Cao người trước người sau không ai bảo ai, cũng tự động tiến lại gần.
Thân hình kia đang tiến đến ngay gần trước mặt, anh cũng không biết, mình nên thể hiện bộ dáng ra sao, dựa theo tính chất công việc chỉ biết đứng thẳng người.
Trực giác lúc này nói với anh rằng, đừng để cậu nhóc đội chiếc mũ bóng chày, mặc bộ quần áo lao động có ghi số điện thọai xưởng sửa chữa xe trước mặt mà làm cho bản thân mình trở lên lúng túng.
Cậu thanh niên đó thực sự đã để lại cho Lê Dĩ Luân ấn tượng đầu tiên, 1 bộ quần áo lao động thực bình thường mặc trên người cậu lại có thể đạt tỷ lệ hoàn mỹ như một cái móc treo, sang trọng và lịch lãm đến thế.
Nhiều năm sau, Lê Dĩ Luân dù đã đi khắp nơi trên thế giới, và bản thân anh cũng đã gặp gỡ đủ mọi loại người.
Nhưng không một ai có thế để lại ấn tượng mạnh mẽ, sâu sắc cho anh như Ôn Lễ An đã từng làm.
Nói sao nhỉ, người thì có ngũ quan so với Ôn Lễ An đẹp mắt hơn nhưng lại mất đi cái thần thái cần có.
Người thì phong thái có nhưng ngũ quan lại kém rất xa cậu ta.
Khi Ôn Lễ An bỏ chiếc mũ bóng chày xuống, Lê Dĩ Luân nghĩ ngay đến Angel City, nơi đã tách khỏi sân bay Clark, nó có một tên gọi khác Thành phố tội lỗi.
Về Angel City, Lê Dĩ Luân cũng đã được nghe nhiều nhất là " Rất khó để đánh đồng những đứa trẻ mắt xanh, tóc vàng với cuộc sống hiện giờ của bạn.
Nhưng khi bạn đi đến những con phố của Angel City, nhìn chăm chú vào những đứa trẻ mắt xanh, tóc vàng đang bán thuốc lá cho bạn.
Mà sự thật là bạn cũng có cùng màu mắt xanh, tóc vàng giống như chúng.
Thì bạn sẽ dễ dàng cảm nhận ngay, như có một ai đó giơ tay giáng cho bạn một cái bạt tai, bởi chính bạn đã gây ra 1 tội lỗi thực sự.
Vội voiii vàng vàng vất lại 10 đô la không cần lấy tiền thừa, co giò mà chạy chối chết.
Bởi vì bạn thực sự không dám xác định, người tối hôm qua đã mây mưa với bạn có phải là mẹ của những đứa trẻ này hay không?" Luận điệu đại loại sẽ giống như vậy.
Lê Dĩ Luân cũng từng đi đến Angel City vài lần, anh cũng không mảy may tán đồng cái luận điệu khó có thể xảy ra đó.
Ít ra, anh cũng không cảm nhận được điều khác biệt từ những đứa con lai hỗn tạp kia.
Nhưng ngay giờ phút này, anh lại có thể cảm nhận được cái bạt tai đó đang giáng mạnh lên mặt mình.
Theo góc độ đánh giá của thương nhân kinh danh giải trí, nếu anh đưa cho Ôn Lễ An một bộ quần áo đơn giản nhất như áo thun, quần iean.
Chỉ cần cậu ta đứng giữa sân khấu, thì tất cả các máy quay sẽ tự động chĩa


⬅ Trước Tiếp ➡