⬅ Trước Tiếp ➡

hết về phía cậu ta, không cần bất cứ ánh đèn sân khấu nào, nhưng ngay sau đó rất nhanh chóng nhận được những tiếng thét chói tai tần suất cao của đám đàn bà con gái.
Ôn Lễ An không chỉ có khuôn mặt với ngũ quan tinh tế, cậu ta còn có cái khí chất tinh khiết hệt như bầu trời tháng tư trong xanh.
Chính cái khí chất đó của cậu ta cộng thêm hơi thở của Thành phố tội lỗi kia đã tác động mãnh liệt đến cảm nhận của người đối diện.
Đôi mắt của cậu ta giống như bầu trời xanh trong của tháng tư, đôi mắt đó dường như cũng đã từng nhìn qua người mẹ của mình, đang cò kè mặc cả với khách làng chơi, hoặc cũng có thể vui khi nhìn thấy xác chết của con chuột trên đường, rồi đến thân thể đầy đặn của các cô gái.
Theo truyền thuyết, xác ướp cắn nuốt chính cơ thể để nó có thể sống lại, rồi vào mỗi buổi sáng bình minh, có một bà lão treo mình lên cây hướng về phía mặt trời mọc.
Con ngươi từng có màu xanh ngọc lưu ly rực rỡ đã biến thành màu xám, tiếp đó như có một sợi dây vô hình từ từ kéo mặt trời lên cao, để ánh sáng của nó chiếu vào đôi mắt đang từ từ nhắm lại.
Thế nên nơi đây đã được mệnh danh là Thành phố thiên thần Angel City.
Cũng có lẽ đúng như lời của Lê Bảo Châu nói, ý nghĩa của Ôn Lễ An trong thành phố này chính là món quà tốt đẹp nhất của Chúa dành tặng cho những người phụ nữ sống trong sự tuyệt vọng cùng cực.
Thiên thần thiên sứ của Chúa.
Vậy, nếu bạn đã từng đến đây, đừng quên thành phố này được đặt tên theo tên của một thiên thần.
Tuyết tại vùng cực lạnh, sinh vật sống dưới đáy biển sâu, trông rất bình thường, nhưng dưới lớp da lại có những thớ thịt trắng tinh như tuyết.
Cho dù Ôn Lễ An có mang bộ mặt thiên thần, lời nói lịch sự nho nhã, cũng không thể phủ nhận sự thật rằng, cậu ta đã đến muộn 10 phút.
Cậu ta rõ ràng đang thể hiện sự kiêu căng đối với cô em gái ngoan của nhà anh.
Cũng đúng, sự kiêu ngạo đó nó được xây dựng dựa vào từng tập từng tập đôla mà em gái của anh hay những người phụ nữ khác nhờ người đưa đến cho cậu ta.
" Bảo Châụ..
" Nhìn kìa, em gái của anh chắc hẳn đang chăm chăm nhìn 1 cách mê say.
Năm phút trước vẫn còn thể hiện bộ dạng nước mắt như mưa.
Giờ thì lại đang ngây ngây ngốc ngốc đứng sau lưng cậu ta khi cái nhân vật đã gây nên chuyện ồn ào kia bắt đầu xuất hiện.
Không biết trên khuôn mặt em gái của anh có còn giữ bộ mặt đáng thương như vừa rồi nữa hay không, do vai của Ôn Lễ An che mất rồi nên Ôn Dĩ Luân chỉ có thể bất lực kêu to 1 tiếng " Bảo Châu " Nghiêng người sang nhìn, thật làm người ta dở khóc dở cười mà.
Lê Bảo Châu, cô em gái ngoan của anh lúc này đúng thật đang nhìn vào khuôn mặt đẹp trai của Ôn Lễ An đăm đăm, thật không biết hồn nó đã bay đến phương nào rồi.
Vừa rồi chả phải mới nói chắc, em chỉ thích giọng hát của cậu ta sao?
" Lê Bảo Châú Lê Dĩ Luân buộc phải kêu lớn tiếng hơn.
Rốt cuộc Lê Bảo Châu lúc này mới thôi ngây ngốc, quay sang nhìn anh trai mình, khẽ bước lại gần, giọng nói không còn sự gay gắt như khi cãi nhau với Mạch Chí Cao nữa, mà lại run rẩy ấp úng " Chào...
Chào cậu Mình ...


⬅ Trước Tiếp ➡