⬅ Trước Tiếp ➡

tên là Lê Bảo Châu, rất ...
có lỗi làm lỡ...
thời gian của cậụ Mong ...mong cậu hãy tin rằng ...
thực lòng mình không có ác ý gì...
mình ..." Phải mất gần 10 phút cô em gái anh mới đem nguyên nhân của sự việc nói ra rõ ràng.
Nói xong rồi lại quay về trạng thái ngơ ngác ngây ngốc nhìn lên khuôn mặt cậu ta.
Lúc ánh mắt của Ôn Lễ An dừng lại trên mặt nó, ngay lập tức khuôn mặt nó đã đỏ rực lên, giọng nói càng lắp bắp lợi hại hơn " Cậu ...
cậu đừng tức giận, mình...
thực sự không có ý gì khác...." Thật sự, đến lúc này Lê Dĩ Luân anh, một chút đều không thể tin cô em gái trước mắt mình, với cô em gái từng nhận được học bổng của trường Harvard trước đó ghép lại với nhaụ " Cô chỉ đơn giản muốn tôi tham gia sinh nhật của cô?" Ôn Lễ An hỏi Lê Bảo Châụ " Vâng..." " Cô nói cô thích giọng hát của tôi?" " Vâng..." " Nhưng tôi không thể đồng ý yêu cầu của cô " " Tại...
tại sao?" Lúc này Lê Dĩ Luân cũng đứng ngồi không yên.
Nhưng một người khác so với anh còn lộ vẻ sốt ruột hơn, Mạch Chí Cao vươn bàn tay ra, cậu ta đã từng nghiên cứu qua môn võ Vịnh Xuân Quyền, chắc cậu ta nghĩ kiểu như dùng lực nhẹ thôi cũng có thể làm cho Ôn Lễ An lảo đảo ngã.
Thật bất ngờ là Ôn Lễ An không dịch chuyển chút nào.
" Đừng vờ vịt, thời điểm Bảo Châu đưa tiền cho nhân viên của câu lạc bộ tôi cũng có mặt ở đó" giọng nói lộ vẻ giễu cợt không chút che giấụ " Cậu muốn bao nhiêu tiền, chúng tôi có thể đưa, chỉ cần cậu làm Bảo Châu của chúng tôi vui là được ".
" Mạch Chí Caó "Ngốc nha đầú hai người lại anh một câu tôi một câu, ầm ĩ.
Lần thứ ba, Ôn Lễ An nhìn lên đồng hồ treo trên tường.
Lê Bảo Châu nhanh chóng ngừng cãi vã, ấp úng " Cậu ...
cậu còn có việc bận sao?" " Ngày hôm qua, tròn 120 ngày tôi làm việc tại câu lạc bộ.
Trong 120 ngày làm việc ở đó, tôi cũng chỉ nhận đủ tiền lương, ngoài ra cũng không nhận được bất cứ khoản tiền thêm nào Rốt cuộc số tiền mấy người nói nhờ nhân viên nào đó đưa lại cho tôi, tôi cũng không rõ cuối cùng nó đã đi đâú Ôn Lễ An không nhanh không chậm nói.
Mạch Chí Cao lại muốn thi triển Vịnh Xuân Quyền lần nữa.
" Mạch Chí Caó Lê Dĩ Luân thấp giọng quát lên, cậu ta mới không tình nguyện thu tay lại.
"Nghe vào tai những lời này, các người chắc không tin, phải không?
Này cô Nhìn cho rõ ràng Nhìn cho rõ nơi cô đang tới Có biết nơi đó người ta có thực sự coi là nhà để mà ở không?" Chậm rãi nhìn xung quanh, giọng nói lộ chút chán ghét.
" Tôi cũng muốn thoát khỏi cuộc sống này lắm chứ, cũng muốn cân nhắc có nên dùng số tiền mà những người phụ nữ cho để mà rời khỏi cái nơi quỷ quái này hay không, nhưng rồi lại nghĩ, trên thế giới này không có bữa ăn nào miễn phí cả.
Ví dụ như cô..." Nói đến đây, Ôn Lễ An ngước nhìn Lê Bảo Châụ Giọng điệu nhạt nhẽo cùng trào phúng "Trên danh nghĩa thì nói thích giọng hát của tôi, nhưng rồi cũng không phải quyết định chi thêm 10000 đô la chỉ để tôi xuất hiện tại bữa tiệc sinh nhật của cô hay sao?" Lê Bảo Châu cúi mặt xuống.
" Một khi đã nhận tiền của phụ nữ, có nghĩa là tôi phải đáp ứng cuộc hẹn với


⬅ Trước Tiếp ➡