Chương 63
63: Tôi thiếu tiền (5) Khổ nỗi là… dù trong lòng muốn giết cô nhưng tay lại không thể tàn nhẫn như vậy. Cảm xúc mâu thuẫn tràn ngập trong lòng Liên Thành Nhã Trí khiến anh càng thêm bực bội. Anh không rõ lửa giận của mình từ đâu mà ra, bây giờ anh cũng chẳng có tâm trạng để làm rõ việc này, anh chỉ muốn trừng phạt người phụ nữ ở trước mắt này. Nếu không thể ra tay tàn nhẫn thì anh sẽ… “làm” chết cô. Dung Nhan rất sợ lửa giận của bậc đế vương nhưng cô biết rõ, bây giờ cô không thể chịu thua, cô ưỡn ngực: “Ừm, anh Liên Thành muốn nói gì thì cứ nói đi, tôi đang nghe đây.” Liên Thành Nhã Trí khẽ quát một tiếng: “Tô Dục không phải loại người tốt lành gì, cô tốt nhất đừng có dây dưa với anh ta.” Dung Nhan cảm thấy câu nói này đúng là câu nói nực cười nhất thế kỷ, một con hổ khốn kiếp lại nói một con lang xấu xa? Anh nói câu này không thấy buồn cười sao? “Nghe anh nói cứ như anh chính là người tốt vậy. Không ở bên Tô Dục cũng được, nhưng anh phải tìm cho tôi một người đàn ông tốt.” Liên Thành Nhã Trí đè Dung Nhan sát vào bồn rửa, hai mắt nhìn cô chằm chằm: “Tôi sẽ tìm cho cô một chỗ tốt…” Cho dù biết Liên Thành Nhã Trí là một con sư tử sắp bùng nổ lúc này nhưng Dung Nhan vẫn cực kỳ bình tĩnh. Sợ cái gì chứ? Đâu phải chưa thấy hay chưa làm bao giờ đâu. Dung Nhan cười ha hả, thản nhiên ném một cái liếc mắt cho Liên Thành Nhã Trí: “Ai? Anh Liên Thành, anh đừng nói là lại đi theo anh nhé? Tôi không muốn tới lúc bị đuổi khỏi nhà sẽ giống Mạnh Đại Đại đâu.” Liên Thành Nhã Trí nhíu mày: “Cô và cô ta không giống nhau…” Vừa nói được mấy chữ này thì sắc mặt của Liên Thành Nhã Trí đột nhiên trở nên lạnh hẳn đi, anh bỗng đè Dung Nhan xuống bệ rửa mặt, gần như đúng lúc này thì một viên đạt xẹt qua đỉnh đầu họ xuyên qua tấm gương chọc thủng bức tường, tấm gương vỡ tan rơi xuống phía sau Dung Dung Nhan, mảnh thủy tinh rơi đầy xuống. Liên Thành Nhã Trí đè Dung Nhan dưới người mình, dùng cánh tay che đầu cô, cả người anh che toàn bộ người cô. Ngay sau đó, anh ôm Dung Nhan xoay người rồi tìm được góc chết tránh đạn ngay trước khi viên đạn thứ hai bay tới. Dung Nhan khẽ há miệng, kinh hồn táng đảm. Mẹ kiếp, chỉ tham gia một bữa tiệc đấu giá mà thôi, đầu tiên là bị “tân hoan” của Liên Thành Nhã Trí khiêu khích, sau đó lại so chiêu với vợ chưa cưới của anh, bây giờ lại vì anh mà gặp chuyện ám sát, chuyện quái quỷ gì thế này, có định để cô sống yên không đây? Trên cửa toilet có hai lỗ đạn cực kỳ rõ nét nhưng tiếng súng cực nhỏ, chứng tỏ sát thủ sử dụng súng hãm thanh, bắn xuyên qua cửa mà chính xác như vậy cũng chứng minh có sử dụng thiết bị cảm ứng nhiệt độ, sát thủ này có vẻ là tên chuyên nghiệp. Dung Nhan chắc chắn sẽ không tự luyến mà cho rằng mấy viên đạn này là nhằm vào cô. Cô cắn răng, tên Liên Thành Nhã Trí này căn bản không phải là một tên nhà giàu bình thường, thân phận của anh chắc chắn không sạch sẽ như mặt ngoài. Chết tiệt thật, nếu biết từ sớm thì cô nên điều tra rõ ràng trước mới bò lên giường anh. Giờ thì hay rồi, cô bị anh liên lụy. Cầu trời phù hộ cô, nếu ông cho cô được sống lại sau khi chết thì mong ông phù hộ cô đừng chết sớm như vậy sau khi đã sống lại. Liên Thành Nhã Trí cúi đầu nhìn Dung Nhan, hai tay không ngừng kiểm tra người cô, “Thế nào rồi? Có bị thương không?” Trong giọng nói của anh vô thức mang theo lo lắng. Vừa lúc, ngay khoảnh khắc viên đạn bay tới, ý nghĩ đầu tiên trong đầu anh không phải là giữ mạng mình mà là… không thể để cho người phụ nữ trước mắt này bị thương. Cô nhát gan yêu tiền, gặp phải chuyện này chắc chắn cực kỳ sợ hãi.