⬅ Trước Tiếp ➡
64: Tôi thiếu tiền (6) Dung Nhan ngẩng đầu, cắn môi dưới nhìn anh. Cô chẳng hề bị thương nhưng tay và má của Liên Thành Nhã Trí lại có hai miệng vết thương do mảnh thủy tinh bắn tới, vậy mà anh lại chẳng thèm để ý. Vết thương bên má trái không sâu, máu tươi chậm rãi chảy ra, vậy mà không những không phá hủy vẻ tuấn mỹ của anh mà càng khiến anh đẹp một cách tà tứ, cặp mắt đen như mực giờ đã bị “hưng phấn” che kín. Đúng vậy, chính là hưng phấn, hốc mắt hơi đỏ, mùi máu tươi nhàn nhạt đã đánh thức ham muốn giết chóc của anh. Dung Nhan kinh ngạc phát hiện tên đàn ông đáng chết này lại thấy hưng phấn trước vụ ám sát nhằm vào mình, hưng phấn cái mẹ gì chứ? Súng không có mắt, lúc này cô thực sự nằm cũng trúng đạn mà. Dung Nhan oán hận nói, “Tôi sẽ bị anh hại thảm, đúng không?” Khóe miệng của Liên Thành Nhã Trí khẽ nhếch, giờ phút này, nụ cười của anh không giống bất cứ nụ cười nào trong quá khứ. Đây là nụ cười sung sướng của một thợ săn sắp săn giết con dã thú đã xâm nhập vào lãnh thổ của mình, loại nụ cười khát máu này lại khiến Dung Nhan có chút choáng váng, bởi vì… quá mê người. Dung Nhan dùng sức véo lòng bàn tay của mình, cô muốn dùng đau đớn đánh thức lý trí của bản thân. Bây giờ là lúc sống còn, sao cô có thể mê trai lúc này được, thực sự muốn tát mình một cái mà. Dung Nhan mở to mắt nhìn Liên Thành Nhã Trí bỗng lôi một cái hộp hình chữ nhật từ trong một cái túi giấu trong áo, cái hộp không lớn, trông nó rất giống một cái hộp đựng bút. Bàn tay hoàn mỹ hơn cả bàn tay của một nhà dương cầm của Liên Thành Nhã Trí nhanh chóng mở hộp ra, ngón tay của anh tung bay với tốc độ mà mắt của Dung Nhan không thể thấy rõ, chỉ chớp mắt đã lắp ráp mấy linh kiện nhỏ thành một khẩu súng lục. Nhìn khẩu súng lục màu xám bạc này, Dung Nhan rùng mình một cái. Cô kinh ngạc phát giác bản thân đã theo Liên Thành Nhã Trí bốn tháng, tính rõ chính xác là ba tháng tức chín mươi ngày, ít nhất cô đã tiếp xúc với anh bằng thân thể tới mấy chục lần nhưng… vào giờ khắc này của hôm nay, cô mới cảm thấy cô như chưa bao giờ quen biết người đàn ông này. Dung Nhan đột nhiên rất sợ hãi, có phải cô vô tình đã biết được bí mật của vị kim chủ cũ? Sau đó… sau đó… cô sẽ bị diệt khẩu? Thảm rồi, mong thượng đế phù hộ cô, nếu có thể tránh được kiếp này thì ngày mai cô sẽ lập tức lăn khỏi thành phố này. Sau khi bắn hai phát, tên sát thủ bên ngoài nhà vệ sinh dừng lại, không rõ là tên này đã rời khỏi hay đang chờ hai người họ đi ra ngoài. Sau khi lắp ráp xong khẩu súng, Liên Thành Nhã Trí ngắm nghía khẩu súng trong tay rồi đột nhiên vươn tay kéo Dung Nhan vào lòng, dùng khẩu súng lạnh lẽo nâng cằm cô lên, thay vẻ tuấn tú hòa nhã ban thường thấy bằng vẻ tà ác cực độ: “Sợ cái gì? Cho dù chết thì cũng có tôi chết cùng mà, người khác không được hưởng thụ loại đã ngộ xa hoa này đâu.” Người Dung Nhan run nhè nhẹ, cô càng không chịu nổi một Liên Thành Nhã Trí như hoàn toàn biến thành một người khác, cô đẩy anh ra một chút nhưng không đẩy được, người anh vẫn giữ nguyên vị trí khiến cô tức tới hộc máu. Cô nhỏ giọng quát: “Mẹ kiếp đãi ngộ xa hoa của anh, muốn chết thì anh tự đi mà tìm chết, tôi không muốn.” Cô đã chết một lần rồi, vất vả lắm mới sống lại, cô mới sống được mấy tháng chứ?
⬅ Trước Tiếp ➡