Chương 65
65: Ngoan ngoãn đi theo tôi Có lẽ bộ dáng tức tới mức muốn hộc máu này của Dung Nhan là bộ dáng chân thật nhất mà cô từng để lộ trước mặt Liên Thành Nhã Trí nên khiến anh bỗng cười rộ lên. Tiếng cười nghe vô cùng sung sướng, cô chưa từng nghe thấy. Sau đó, anh đột nhiên ông chặt lấy cô rồi hôn thật mạnh lên môi cô một cái, trán tựa lên trán cô, lẩm bẩm: “Có tôi ở đây thì sao tôi nỡ để cô chết được.” Giọng nói của anh rất nhẹ nhàng cứ như đang hứa hẹn với người yêu đích thực của mình vậy, Dung Nhan rùng mình, câu nói này như một giọt nước rơi vào biển cảm xúc của cô, nó chỉ tạo ra một gợn sóng nho nhỏ rồi nhanh chóng biến mất. Dung Nhan quay đầu đi, “Tôi bị anh liên lụy nên anh đương nhiên không thể để tôi chết được.” Bây giờ, Dung Nhan chẳng còn chút tôn kính nào với Liên Thành Nhã Trí như lúc trước cả, nhưng chính vì vậy mà càng khiến anh cảm thấy vui. Liên Thành Nhã Trí vẫn cười, thần sắc của anh cực kỳ thả lỏng, thoải mái, có vẻ như anh đang hưởng thụ giờ khắc này, tâm trạng của anh không hề bị tên sát thủ ở bên ngoài nhà vệ sinh ảnh hưởng. Cứ như việc sẽ gặp nguy hiểm tới tính mạng bất cứ lúc nào đối với anh mà nói còn chẳng quan trọng bằng Dung Nhan. Không biết anh lôi được con dao hay dùng trong quân đội ra từ lúc nào, anh nhét nó vào trong tay Dung Nhan. Nhưng trong lúc cô còn chưa phản ứng kịp thì anh lại giật lại con dao đó. Anh khẽ hôn lên môi cô, “Ngoan, ngoan ngoãn đi theo thôi là được rồi, còn con dao này… cô đừng dùng thì tốt hơn.” Dung Nhan nhanh chóng lùi về phía sau một bước, tên đàn ông đáng chết này, lúc này rồi còn “ăn đậu phụ*” của cô, đáng đời bị hủy dung. *Ăn đậu phụ: sàm sỡ. Liên Thành Nhã Trí lại kéo cô về bên người mình: “Không muốn chết thì ngoan ngoãn đi theo tôi.” Anh đã nói như vậy thì Dung Nhan đương nhiên không dám động đậy, cô cẩn thận đi theo anh nhích ra cửa. Dung Nhan và Liên Thành Nhã Trí dán sát người lên vách tường. Mắt anh đang híp lại như đợi cái gì, anh đang đợi cái gì? Cô vểnh tai lên nghe mà chẳng nghe được gì. Sau chừng hai mươi giây, Liên Thành Nhã Trí dùng tốc độ nhanh nhất đá văng cửa ra, khi mà chưa thấy rõ tình huống bên ngoài anh đã nâng tay lên, bắn hai phát. Khẩu súng mà anh tự tay lắp ráp này cực kỳ đặc biệt, mặc dù không có bộ phận hãm thanh nhưng tiếng súng không hề lớn, thậm chí còn nhỏ hơn tiếng xe đạp nổ lốp. Tiếng súng vừa dứt thì Dung Nhan liền nghe thấy tiếng người ngã xuống. Cô nhìn theo nơi phát ra tiếng động liền thấy một người đàn ông mặc quần áo của nhân viên phục vụ đang nằm trên đất, giữa trán có một lỗ đạn. Bây giờ, Dung Nhan đã khiếp sợ tới mức không thể chỉ dùng hai chữ “khiếp sợ” để miêu tả được. Cô chắc chắn từ lúc đạp cửa tới lúc bắn thì chưa đến ba giây. Anh gần như chẳng thèm nhìn mà nổ súng luôn, cứ như anh biết rõ mục tiêu ở đâu mà chỉ cần một phát là bắn chết luôn, ngay giữa trán, anh không cho đối phương bất cứ cơ hội nào để sống. Người Dung Nhan lạnh ngắt, trong mấy giây ngắn ngủi mà Liên Thành Nhã Trí đã giải quyết hai mạng người chỉ với hai phát súng, điều này càng khiến cô lo lắng hơn, có phải chờ giải quyết xong đám người này thì sẽ đến lượt cô không? Liên Thành Nhã Trí cứ như biết cô đang nghĩ gì, tà tứ liếc cô một cái: “Yên tâm, đạn của tôi sẽ không bao giờ bắn lên người cô, nếu chắc chắn phải bắn thì chỉ có một khả năng là… tôi nghĩ chắc cô hiểu…”