Chương 66
66: Lăn mẹ nhà anh ấy Sau khi Liên Thành Nhã Trí nói xong liền nhìn Dung Nhan bên dưới như có điều suy nghĩ, ánh mắt đáng khinh này quá rõ ràng nên chẳng cần giải thích gì hết. Hai hàm răng Dung Nhan cắn chặt tới mức phát ra tiếng kẽo kẹt, nếu vừa rồi Liên Thành Nhã Trí không lấy lại con dao kia thì cô chắc chắn đã dùng nó đâm chết anh rồi. Trứng thối, đồ háo sắc, đồ khốn nạn, lúc này mà còn động dục. Lăn mẹ nhà anh đi, anh tưởng rằng bà đây muốn hầu hạ anh nữa sao? Dung Nhan cũng sẽ không chịu thiệt như vậy, cô bĩu môi, nói: “Anh Liên Thành, bây giờ tôi không có hứng thú với “viên đạn” của anh, hơn nữa, một tháng qua anh ca múa sanh tiêu hàng đêm sênh ca như thế thì còn hàng không?” *Ca múa sanh tiêu, hàng đêm sênh ca: hát, nhảy, kèn, tiêu… hàng đêm nghe tiếng ca hát, ý chỉ cuộc sống phóng túng. Mặt Liên Thành Nhã Trí ngẩn ra, ngay sau đó lạnh hẳn đi, cô gái đáng chết này dám nghi ngờ năng lực của anh? Liên Thành Nhã Trí cắn răng nói: “Yên tâm, tôi sẽ cho cô biết hàng được tích lũy một tháng này có bao nhiêu.” Anh mới vừa nói xong thì trước mắt Dung Nhan đột nhiên tối sầm lại, có thứ gì đó trên đầu, cô nhanh chóng sờ liền phát hiện là áo khoác của Liên Thành Nhã Trí. Nó che kín đầu cô khiến cô không thể nhìn thấy gì cả. Dung Nhan muốn kéo xuống nhưng Liên Thành Nhã Trí lại bắt lấy tay đang muốn kéo áo của cô, “Ngây người cái gì? Đi.” Dung Nhan không nhìn thấy hoàn cảnh trước mắt, xung quanh đen tối, muốn kéo áo khoác của anh xuống, anh lại không cho cô động đậy nên chỉ có thể để anh kéo đi ra ngoài như người mù. Đánh chết Dung Nhan cũng sẽ không cho rằng anh Nhã đang muốn bảo vệ cô hay không muốn cô nhìn thấy cảnh máu me kia cho nên mới dùng quần áo che mắt cho cô. Dung Nhan không quen thuộc với tầng một, không biết Liên Thành Nhã Trí mang cô chạy về chỗ nào, nhưng mà lúc đi cô nghe thấy tiếng súng vang lên, tiếng không lớn, chứng tỏ chúng đều được trang bị thiết bị hãm thanh. Bắt đầu có các thi thể ngã xuống, mùi máu tươi từ nhàn nhạt bắt đầu gay mũi, lúc ban đầu Dung Nhan còn khiếp sợ, sợ tới mức run bần bật, nhưng không bao lâu sau thì cô đã “chết lặng”. Cô cũng kinh ngạc về bản thân mình, có lẽ đời trước đã trải qua chết chóc và phản bội cho nên từ trong xương cốt cô trở nên rất máu lạnh đối với mạng người, hoàn toàn không hoảng sợ, cho nên lần đầu tiên thấy mấy chục mạng người ngã xuống cũng không cảm thấy sao cả. Liên Thành Nhã Trí mang theo Dung Nhan đi ra ngoài, có lúc nhắc cô, có lúc đột nhiên ấn cô xuống đất, có lúc lại ôm cô xoay vòng vòng. Dung Nhan choáng váng, cô cảm thấy mình không khác gì người bị ném qua ném lại trong màn xiếc tung hứng. Vì ở trong bóng tối trong một khoảng thời gian dài nên Dung Nhan đã phân không rõ được qua bao lâu, cho đến khi cô choáng váng mới nghe thấy giọng nói quen thuộc: “Anh Nhã, xin lỗi, chúng tôi tới chậm.” Dung Nhan nhớ rõ đây là giọng của thư ký Chu. Cô giơ tay kéo áo trên đầu xuống, quả nhiên thấy gương mặt đầy mồ hôi của thư ký Chu hoảng loạn đứng trước mặt Liên Thành Nhã Trí, có mười mấy người đi theo sau, họ đều mang gương mặt lạnh lùng và mặc tây trang màu đen. Làm người chú ý nhất chính là… ngay cả thư ký Chu cũng đều cầm một khẩu súng, hàng thật giá thật, súng đã lên đạn, họng súng tối om còn có khói trắng nhạt. Dung Nhan thầm than, quả nhiên, đi theo người chủ như Liên Thành Nhã Trí thì thư ký Chu cũng không phải là thư ký bình thường. Sau khi thư ký Chu nhìn thấy Dung Nhan cũng sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh hồi phục bình thường.