⬅ Trước Tiếp ➡

trên tường đang chỉ năm giờ đúng, điều này khiến cô rất hài lòng, An Thác Hải sẽ về nhà lúc sáu giờ, nói cách khác chuyện cô làm ngày hôm nay có trời mới biết được.
Mục Hựu Ân rất sợ An Thác Hải nổi giận, thực ra số lần An Thác Hải nổi giận rất ít, nhưng Mục Hựu Ân vẫn sợ An Thác Hải tức giận, anh mà giận thì cô sẽ cảm thấy giống như trời sắp sập đến nơi vậy.
Vừa mới thả lỏng cảm xúc, tâm tư Mục Hựu Ân không tự chủ được trôi dạt đến quảng trường màu trắng, người đàn ông tên là Bách Nguyên Tú kia có phải đã rời khỏi quảng trường rồi không, còn...
Mục Hựu Ân không tự chủ được mà sờ khuôn mặt mình, trên đời này thật sự có hai người giống nhau như vậy ư?
Còn người phụ nữ Triệu Hương Nông đó lúc này đã đi đâu, là không thấy nữa, là rời đi?
Hay là đã chết?
Có bóng dáng lặng lẽ che khuất ánh sáng hắt vào từ ngoài cửa sổ, ngẩng đầu lên Mục Hựu Ân thầm kêu lên toi đời rồi.
An Thác Hải khoanh tay yên lặng nhìn cô, ánh hoàng hôn rực rỡ từ ngoài cửa sổ chiếu vào khiến quanh người anh tỏa sáng lấp lánh, càng làm nổi bật vóc dáng thon dài rắn rỏi của anh.
"A Thác." Mục Hựu Ân vân vê mép váy mình, chậm chạp nói "Anh về từ lúc nào vậy?" An Thác Hải không nói câu gì.
Có thể tưởng tượng ra vẻ mặt lúc này của anh, Mục Hựu Ân nhích từng bước nhỏ, dịch về phía An Thác Hải.
Nhẹ nhàng gục đầu lên lồng ngực anh, Mục Hựu Ân tự động nhận tội "A Thác, em không ăn uống linh tinh, bữa trưa của em là rau cải, canh cà rốt, bột củ sen đã qua xử lý, em còn hỏi giám đốc nhà hàng, giám đốc nói với em nguồn cung ứng của nhà hàng đều là thực phẩm hữu cơ." Cô có một bảng thực đơn mang tên Mục Hựu Ân, mỗi món ăn trong thực đơn đều phải trải qua sự chọn lựa kỹ càng của An Thác Hải mới được bày lên, lúc nào giờ nào cần phải hấp thụ loại dinh dưỡng đó.
"A Thác, em không tùy tiện uống nước ở bên ngoài đâu, không tin thì anh có thể hỏi Saina, lúc ra khỏi nhà bình nước của em đựng đầy nước nhà mình." Mỗi ngày cô cần phải uống một lít nước, một lít nước này là số lượng mà bác sĩ dựa vào thể trọng và chức năng tim và phổi của cô mà tính toán ra.
Nước mà Mục Hựu Ân uống tên là Icelandic Glacial, nguồn nước sạch nhất thế giới, đến từ Iceland, trong tiếng Trung Icelandic Glacial có nghĩa là "Nước băng hà Iceland", đó là dòng nước băng hà nằm sâu dưới Iceland hàng thế kỷ, đương nhiên giá cả của nó không hề rẻ.
"A Thác, em cũng nghe theo lời anh phơi nắng lúc hai rưỡi chiều, đủ một tiếng đồng hồ." Lúc nói lời này, Mục Hựu Ân có chút chột dạ, hôm này vì chuyện xảy ra đột ngột khiến cô quên béng chuyện này rồi.
Mỗi ngày Mục Hựu Ân cần phơi nắng một tiếng đồng hồ để hấp thu vitamin D, ngoài ra vẫn còn vô số những điều cô cần chú ý, tuân thủ mỗi ngày.
Sở dĩ có những điều này đều là vì một vụ tại nạn.
Ba năm trước, trên chiếc du thuyền từ Thổ Nhĩ Kỳ đến Hy Lạp, giữa chừng vì sự sơ suất của thuyền trưởng mà xảy ra vụ đắm tàu, cô là người sống sót duy nhất trên chiếc du thuyền chở 110 du khách, ba mẹ cô đã dành cơ hội sống sót cho cô.
Hơn một tháng sau cô tỉnh lại trong bệnh viện và


⬅ Trước Tiếp ➡